30/11/20

Nước chở phù sa - chùm thơ Võ Thạnh Văn

NƯỚC CHỞ PHÙ SA (1)

 

Nước chở phù sa có nặng không

Triều dâng hơi thở quặn nguyên dòng

Thuyền ai chất gió nghiêng vành nón

Gom lúa ven bờ nhánh trĩu bông

 

Ngày ấy ta về bên bếp than

Hương xưa còn đẩm sữa trăng vàng

Và em chắc biết từ thu ấy

Lòng ta tiếng guốc vẫn thầm vang

 

Hẹn buổi ta về thăm lối xưa

Lắng nghe xa xót tuổi đương mùa

Và nghe gió nhắc lời minh thệ

Bèo mây ngóng mỏi bước chân đưa

 

Mai mốt em về đường thắp trăng

Áo bay tà lộng dáng ai hằn

Rợp thuở tóc che vờn kinh rạch

Bến đục phù sa sóng nước phăng

 

 

NƯỚC CHỞ PHÙ SA (2)

 

Nước chở phù sa trôi về đâu

Trắng đêm mộng mị ướp trăng sầu

Có ai biết được từng con sóng

Vỗ một đời tròn chưa hết đau

 

Sóng vỗ bèo trôi, bèo dập dềnh

Phù sa đẩy nước, nước lênh đênh

Em đi ấp ủ hoài nhung nhớ

Ta tắm cuối sông đá gập ghềnh

 

Hạ lưu tóc chảy rợp giang đầu

Ráng ửng chiều giông ráo cơn ngâu

Bao nhiêu xác lá mùa dang dở

Trôi tự nghìn xưa, giạt về đâu

 

Bèo trôi mãn kiếp vẫn long đong

Gió thức chờ khuya cạn giọt lòng

Ta qua bến cũ thương nhánh nước

Đục mấy mùa trơ bãi cát ròng

 

Sữa mật phù sa từng khúc sông

Khơi trong gạn đục rót nguyên dòng

Cho em bơi lội mùa thơ ấu

Tình xanh ngậm sữa lúa lên đòng

 

 

BUỔI SÁNG ĐỌC KINH PHẬT CHỜ EM TRONG PHI TRƯỜNG (1)

 

(1) Đọc kinhPhật, chờ tan sương
Chờ cho hết kiếp đoạn trường lỡ vay

Chờ hồng, loãng giọt rượu cay

Chờ xanh, nghiệp quả cuối ngày nắng se

 

(2) Đọc kinh Phật, chờ gió về

Giăng giăng sương khói thê thê bên trời

Mốt mai gió lịm mù khơi

Ai rao bán chút tình vời vợi dâng

 

(3) Đọc kinh Phật, chờ bước chân

Gót hài lạc giữa phù trầm mê tân

Dẫu đắng cay, cũng một lần

Chờ dày bụi quyên gót thần phai phôi

 

(4) Đọc kinh Phật, chờ mắt môi

Trang kinh chữ nổi từng hồi sóng lâng

Mắt lệ ngấn. Môi son ngần

Má tràn gò nổi. Miệng ngần khóe xinh

 

(5) Đọc kinh Phật, chờ người tình

Dòng thư hạt múa. Trang kinh lụa vờn

Bóng người biền biệt vô ngôn

Dáng quen mờ nhạt bãi cồn xanh rêu

 

 

BUỔI SÁNG ĐỌC KINH PHẬT CHỜ EM TRONG PHI TRƯỜNG (2)

 

(6) Đọc kinh Phật, chờ người yêu

Đầu chương gió trở thủy triều bỗng dâng

Không dưng lòng chợt ngại ngần

Dáng em mất ngủ bần thần mù tăm

 

(7) Đọc kinh Phật, chờ trăm năm

Chờ cho mãn kiếp tơ tằm giăng riêng

Tơ một cõi. Tằm hai miền

Oan khiên kết kén nhốt phiền giam mê

 

(8) Đọc kinh Phật, chờ tím tê

Chờ băng sơn rã gió về đầu non

Chờ duyên phủ giấu ngọn nguồn

Mời chim về họp biển cuồng vịnh trăng

 

(9) Đọc kinh Phật, chờ nghiệt căn

Chờ sai nghiệp quả chin oằn cây si

Xác thân rạo rực xuân thì

Đếm từng bước đến dấu đi rộn ràng

 

(10) Đọc kinh Phật bỗng ngỡ ngàng

Mạch tim máu nguội chảy tràn vô ưu

Dấu hài ngọt lịm cuồng lưu

Mi mày môi mắt oan cừu ngủ yên.

 

 

 

 

Võ Thạnh Văn

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét