5/2/24

Bâng khuâng tết cũ - tản văn Hữu Dũng

Khi tiết trời se se lạnh, nắng vàng lung linh rải khắp cánh đồng Thạch não nội, mùi hương của lúa mới quyện trong gió sớm. Đó là dấu hiệu xuân về, tết đến ở quê tôi.               

      Tểt trong nỗi nhớ của tôi không chỉ bánh tét, bánh khô, mai vàng rực rỡ... mà một niềm day dứt, khắc khoải về tết xưa của quê nhà. Hồi ây, quê tôi nghèo lắm. Cuộc sống của  bà con trong làng chủ yếu dựa vào hai vụ lúa tháng ba, tháng tám năng suất bấp bênh. Nhưng với quan niệm “đói ngày tết, hết ngày mùa”, cho nên tết đến, nhà nhà đều chuẩn bị khá chu đáo.

       Đầu tháng chạp hương xuân dịu ngọt bắt đầu loang toả. Cảnh vật khoác lên mình sức sống mới, sau những  ngày đông lê thê, lạnh giá. Sân nhà một màu xanh mơn mỡn của cải, ngò, xà lách, tần ô...  tiếng lụp cụp đánh trối tre (cạy trối) góp phần  tạo cảnh quê thêm xinh xắn, rộn ràng. Trối lấy xong bổ làm đôi, làm tư rải đầy mặt sân. Đây là nguồn chất đốt chủ lục dùng để nấu nướng phục vụ trong những ngày xuân về tết đến của quê tôi ngày đó.                    

        Bắt đầu từ ngày 20 tháng chạp, các mẹ, các chị bận rộn tiu tít nào: bánh khô, tổ, nổ, in... Áp tết, anh chị em tôi ngồi quây quần nồi bánh tét, bên ánh lửa bập bùng. Củi trối tre nổ lách tách nghe êm tai, nồi bánh sôi sùng sục, mùi thơm của lúa nếp hương theo làn khói loang tỏa, tạo nên một không gian ấm cúng, sum vầy.

        Chiều cuối năm, theo cha chăm sóc cây thuốc lá (giống cây truyền thống của quê tôi) đó đây pháo nổ đì đùng là lòng tôi non nao khó tả. Bến  Thờ Bà, các thôn nữ kĩu kịt đôi thùng nước trong xanh men theo con đưòng đất ngoằn ngoèo rợp bóng tre xanh tựa hồ như một bức tranh quê dân dã yên bình. Đêm 30, cả nhà chờ đón giao thừa. Đến giờ trừ tịch, bàn hương án trang nghiêm, hương nhang phảng phất, cha tôi cung kính cầu xin ông bà,tổ tiên độ trì một năm mới an lành,cháu con học hành tấn tới. Anh chị em tôi tự giác soạn vở viết để khai bút đầu năm. Thực hư việc làm này như thế nào thì tôi không rõ nhưng đối với cha là việc cần phải làm trong thời khắc thiêng liêng này với các con đang ngồi ghế nhà trường.   

       Sáng Mồng một, từng hồi chiêng, trống của các nhà từ đường tộc  họ  vang vọng như thầm nhắc cháu con nhớ về nguồn cội. Phía Miếu Bà trống hội bài chòi từng hồi thúc giục cùng lời hô ngân nga, trầm bổng góp phần tạo cho ngày đầu năm của quê nghèo thêm tươi vui, rộn rã. Các cụ cao niên áo dài, khăn đóng chỉnh tề cùng con cháu đến dâng hương tại nhà từ đưòng và viếng mộ tổ tiên. Còn bọn trẻ xúng xính trong bộ quần áo mới, chân mang dép lê, guốc mộc thả bước trên đưòng làng trong tiết trời đầu năm trong trẽo, mát lành.  Nhóm trẻ xóm Đông Bình chúng tôi rủ nhau cúng bái những phần mộ vô chủ. Sau phần lễ, ngồi quây quần trên thảm cỏ còn đẫm  sưong xuân thưỏng thức đặc sản quê nhà, trò chuyện râm ran.  Mồng ba tết, tôi theo mẹ về quê ngoại. Mẹ  lấy chồng xa nên một năm vào dịp tết mới dẫn các con về thăm nhà một lần. Tôi được các cậu, các dì mừng tuổi với những phong bao lì xì đỏ rực.

     Mới đó mà hồn cốt tết xưa êm đềm thơ mộng của tôi ngày nào đã khuất chìm trong khói bụi thời gian đã hàng chục năm rồi. Làng Thanh Quýt yêu thương nay đã khoác lên màu áo đô thị, cuộc sống đổi thay nhiều. Mà sao trong tôi mỗi độ mai vàng bung cánh, lòng cứ bâng khuâng, nghĩ ngợi với bao hoài niệm thương nhớ tết cũ quê nghèo của thời tuổi dại vô ưu.  -

 




Hữu Dũng 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét