Mùa phôi phai - chùm thơ Bùi Hoàng Linh

MÙA PHÔI PHAI

 

Ngày tháng hạ hoang mang trôi trên tóc

Mảnh tình gầy lơ lửng buộc trên tay

Kìa phố thị một lần hương gót cũ

Chợt nghe buồn lạc mấy nẻo đường quê

 

Mây tháng sáu vẫn phù vân như thể

Đi với về mòn cũ dấu chân ai

Những ảo ảnh đoạ đày tim bé dại

Thương mảnh đời khâu vá mũi kim đau

 

Thôi cứ bước dẫu đìu hiu cọng tuổi

Dẫu hoang vu phố thị lạc tiếng người

Những mùa vắng bàn tay ai han hỏi

Hiên đời mình tháng sáu ướt mưa khuya.

 

NGƯỢC DÒNG KÝ ỨC

 

Buổi trưa tăm tối cơn mưa

Ngay hơi thở trút ra cũng buồn

Thành phố vẫn guồng quay như bánh xe

Nghiền nát cả những nụ cười trong trẻo

Người người vẫn lạnh lẽo

Vẫn đanh thép tiếng điện thoại chát chao mệt mỏi

Đôi khi bị lãng quên cũng là hạnh phúc

Được yên thân tựa lưng vào im lặng

Nhớ...

Thuở bé đôi chân rong chơi

Ngày lớn thả suy nghĩ trôi về ngày cũ

Ngày mưa nhìn ba hút thuốc

Khói xám vẽ hình theo ước mơ con

Ngày xưa mẹ về buổi chợ trưa

Mua con cá bó rau giữa cơn mưa lạnh

Con chạy loăng quăng ồn ào huyên náo

Đôi chân mềm vì chưa dẫm phải gai

Con chạy đi từ tuổi 12

Đến hôm nay vẫn là đứa trẻ

Không thể đeo thêm chiếc mặt nạ

Mệt mỏi rồi vai diễn nào cũng dư

Không cần uốn lưỡi để nói những lời chẳng phải từ tâm

Phang bạt mạng rồi nhiều khi im lặng

Bởi ai cũng phải đối diện với thằng bé trong mình

Xanh xao tuổi hoang giọt mưa sao mà mặn?

 

TÀI KHOẢN CỦA TÔI

 

Tài khoản tôi/ nắng/ mưa/và kỷ niệm

Tôi có chiếc ví ký ức

Đựng những tờ tuổi thơ

Tài khoản tôi nắng mưa và những ngày chân đất

Bây giờ tôi vẫn vậy

Gửi kỷ niệm ở ngân hàng quê cũ

Để dành từng khoảnh khắc đã qua

Tôi có sổ tiết kiệm là những vòng tay ôm mẹ

Mẹ tôi vai đã gầy rồi

Tôi có tài khoản là những lần trở về nhà gặp ba

Ba vẫn bình dân với chiếc áo sơ mi quen cũ

Ba vẫn nhìn như thể tôi mới đầu xóm về thôi

Hoa hoàng anh rơi

Cổng nhà năm cũ

Tiếc thời níu vạt áo mệ tôi tóc trắng

Nhìn xa xôi mắt nhuốm thời gian

Tháng năm sao kê

Chỉ toàn là thương nhớ...



 

Bùi Hoàng Linh 

>> Đọc tiếp…

Hai mươi năm, nghe thầy kể chuyện trường xưa - tản văn Bùi Hoàng Linh

20 năm một quãng thời gian không phải dài nhưng cũng đủ để ký ức ít nhiều phai phôi. Kỷ niệm thì có thể quên mờ đôi chút nhưng nghĩa thầy trò - tình bằng hữu của bao thế hệ học trò Quốc Học thì vẫn vẹn nguyên, như một dòng chảy truyền thống không bao giờ đứt đoạn, cứ tiếp nối bao thế hệ hiếu học, trọn tình vẹn nghĩa với thầy cô, bạn bè và cả những anh chị em của các lứa Quốc Học đã từ mái trường này mà thành nhân để rồi thi thoảng lại thấy rưng rưng khi một ai nhắc mình về trường cũ...

Hôm nay các bạn của khoá 2000-2003 Quốc Học đại diện ở Sài Gòn đã có duyên hạnh ngộ với thầy Nguyễn Chơn Đức - nguyên là Hiệu trưởng của trường Quốc Học - mà lứa học trò sinh năm 1985 may mắn được nghe thầy gửi gắm biết bao tâm huyết qua những buổi chào cờ.

Nghe thầy kể chuyện xưa về trường mà tự dưng trong mỗi một người lại tự có những hoài niệm riêng của mình. Và trong hoài niệm 13 năm tiễn bao thế hệ ra trường thầy đã luôn dặn dò thiệt gần gũi và nhớ mãi là "Các em sau này ra trường dù có thế nào thì cũng nhớ giúp đỡ, bao bọc bạn bè, viết tiếp truyền thống quý báu của bao thế hệ đã tạo nên thương hiệu đặc biệt của trường Chuyên có tiếng của miền Trung...”

Bên cạnh những ký ức vui như ngày mới về trường, thầy bỏ cái dây xích chắn lối xe vào cổng chính được báo của tỉnh nhà viết bài ghi nhận, thì cũng có cái tiếc nuối là khối nhà hội trường đã chia cắt và làm nhỏ lại không gian quy hoạch vốn có của trường. Hay như cái năm cuối, khi khoá 00-03 đi trại ở biển Cảnh Dương, thầy nói ở đó mình có quen với bên bộ đội nên cũng yên tâm, và thầy kể mới biết là cạnh đó có cái hói nước sâu thầy đã cử thầy Tiến Anh với với một thầy Giám thị treo mùng ngủ ở vị trí đó để canh không cho lũ học trò vốn nghịch ngợm được an toàn. Thì mới hay cái tình của những người thầy vốn đã tận tụy với con chữ, với nghiệp phấn trắng mà còn lo lắng cho sự an toàn của học trò mình. Những câu chuyện cứ tự nhiên theo mạch cảm xúc không đầu không cuối nhưng lạ thay lại lắng đọng trong tâm khảm của đứa học sinh tóc đã đôi màu đen trắng, nhắc nhớ mình về thanh xuân đã may mắn lớn lên ở Huế và là một thành viên của mái nhà chung Quốc Học.

Cũng trong buổi hội ngộ, các bạn cũng đã nhờ thầy góp ý về kế hoạch của ngày hội khoá 20 năm ngày trở về của khoá 00-03, thầy chia sẻ những gì nên và không nên làm. Và cũng thật là hạnh phúc khi Radio Trạm Thanh Xuân 0003 với ý nghĩa lan toả ngày hội khoá được thầy rất thích. Thầy kể tối thứ Bảy nào thầy cũng chờ đến 8h để nghe, thầy còn nhớ số đầu tiên lên sóng là ngày 05/11/2022 . Nghe thầy tâm sự cũng thấy xúc động bởi những tình cảm mà lứa học trò gửi gắm qua những bức thư, những ca khúc gửi tặng những tâm sự về trường, về lớp, về quê nhà… đã được thầy theo dõi và động viên. Trong câu chuyện bên chén trà rất ngon của thầy, thầy hỏi thăm sức khoẻ, công việc của từng bạn, trong ánh mắt thầy ngời sáng khi kể về một vài anh chị của thế hệ trước hay em Triết của thế hệ hôm nay đã bước vào cuộc thi chung kết đường lên đỉnh Olympia 2023.

Sự thân quý của thầy, sự chân thành của các bạn 1985 đã xoá nhoà cái thời gian dài 20 năm mà tụi em mới ngỡ như ngày hôm qua. Dường như không còn là lớp này lớp kia, khoá này khoá khác, mà chỉ còn đọng lại trong chính mỗi một người cái vòng tay cứ nối mãi những cái tình chân thiết trao nhau. Để rồi từ đó cái tên Quốc Học đã vượt trên cái ý nghĩa mang tên, mà là một tính từ dung chứa những tính cách, hồn cốt của biết bao thế hệ lớn lên dưới mái nhà này...

Và rồi thời gian hữu hạn mà cái tình thì mênh mông, tụi em đành hẹn thầy lại một dịp khác sẽ hàn huyên tâm sự nhiều hơn, để lại trở về nhỏ bé dại khờ với kỷ niệm xưa cứ nhẹ nhàng lật giở. Và thầy ơi, em cũng như các bạn chúc thầy luôn sức khoẻ, luôn là nụ cười hiền từ và một giọng Huế thân thương mà tụi em mong nghe lại trong ngày 22/07/2023 sắp tới thầy nhé.

Rồi tụi em lại ngồi nghe thầy kể chuyện cũ, trường xưa trong cơn gió mùa hạ mà thương biết mấy cánh phượng hồng đã bao năm là chứng nhân cùng những buồn vui của tuổi học trò.




Sài Gòn 07/05/2023

Bùi Hoàng Linh 

>> Đọc tiếp…

Nợ - chùm thơ Bùi Hoàng Linh

NỢ


Ta mắc nợ phố già những ân cần chậm rãi

Bằng cái nhìn vội vã đến rồi đi

Ta mắc nợ quán nghèo ngày mưa cũ

Cơn nắng còn mãi rong rêu...

Này! đừng chất vấn bản ngã vốn thuộc về cảm giác

xanh xao câu hát lúc buồn

đừng hỏi thêm vì sao mỗi người cần im lặng

khi đêm về đo đếm giấc mơ hoang

Này! đừng phán xét về bản ngã vốn không thuộc về con số

không thuộc về vị trí một hay hai

đôi khi con sẻ nâu cũng cô đơn giữa bầy đàn của nó

vì đâu ???

Ta mắc nợ quê nhà từ thưở chiếc nôi không dùng nữa

đượm buồn mắt mẹ ru ai

mắc nợ một lần ngồi yên lặng

khói thuốc vàng rồi nỗi nhớ ơi...

 

NỖI NHỚ

 

để nỗi nhớ im đến nhẹ tênh

bất chợt gọi tên rất khẽ

chỉ riêng mình nghe

gọi lại những ngày đi dưới hàng me

một bàn tay tin cậy

một bờ vai mong manh như nắng

một nụ cười gần như hơi thở

một dấu hài trên phố thuở lang thang ...

để nỗi nhớ chưa được đặt thành tên

những lần nhìn vào mắt nhau mà đâu cần phải nói

vì biết nói gì trìu mến hơn

những lần nụ cười chạm tận đáy tâm can

cần giữ lại bên mình thật kỹ

cho những ngày những tháng nhắc buồn vui.

Sài Gòn, ngày 29.4.2023

 

Những lần trăng xuống bên hiên

Em nghiêng tóc rối một miền dạ hương

Nghe chừng ướt lẻ vai sương

Rẽ ngôi nào cũng con đường chia đôi.

Sài Gòn, ngày 18.4.2023

Có những sáng chẳng biết nói cùng ai

Quán thì quen nhưng chỉ còn người lạ

Những giọt cà phê vẫn đều đều rơi xuống

Ta một mình trò chuyện với thời gian

Có những sớm kỷ niệm như sương tan

Ướt cả vệt tháng năm dài quên nhớ

Phố hồn nhiên khói thì buồn vụn vỡ.

 

Ta một mình ngồi đếm giọt thời gian...

Sài Gòn, ngày 6.4.2023

May mình còn có dòng sông

Để chia nhau chút long đong phận người

Trôi theo bên lỡ bên bồi

Sá gì được mất khi đời còn nhau ...

Sài Gòn, ngày 12.4.2023

Cho tôi mượn trần gian này một chút

Tựa vai thời gian nhặt ký ức để dành

Cho tôi mượn con đường người một chút

Như trẻ thơ đi lạc ngõ tim người ...

Sài Gòn, ngày 17.4.2023

 

Dịu khúc tháng tư

 

tháng tư vừa tới

rất khẽ chạm vai

một hơi ấm giữa

cội nguồn cơn mưa

tình gửi lời thưa

trên từng tháng lá

mắt phố hồn nhiên

đan tay quán vắng

tóc xanh cài trắng

em bước an nhiên

con đường mùa hạ

thương lời dạ thưa

về gian nhà xưa

chiếc cầu thang cũ

chỗ em đứng đó

tôi đứng lặng bên

chợt khẽ gọi tên

em ngày tháng hạ

mềm gót chân qua

em hiền như lá

chợt màu nắng lạ

xuống vai áo gầy

em ngồi nghiêng vai

đường xưa trở lại

tôi về giữ mãi

hơi ấm bàn tay

tôi về nhớ lại

một màu mắt ai ...

Sài Gòn, 29.4.2023

 

Có thương sương khói bên nguồn cội xưa ?

dạ thưa đi ngược về xuôi

còn chăng chở chút bụi trời mà thôi

dạ thưa áo cũ phai rồi

còn chăng sợi tóc trắng trôi mây chiều

dạ thưa vui ít buồn nhiều

còn chăng phiền muộn đổ xiêu nụ cười

dạ thưa giỡn với đười ươi

có nghe hoài vọng đời sông xa nguồn

ai hoài nhớ cố hương luôn

có thương sương khói bên nguồn cội xưa...

27.3. 2023

 

Đời mình như quán chợ trưa

Khờ: vui bán hết, dại: chừa buồn tênh

Đời mình bàn ghế chông chênh

Ngồi chờ năm tháng gập ghềnh tử sinh...

***

Những ngày phố không đêm

Đường đã quen bỗng lạ

Giọt dạ thưa đen đá

Rớt giữa quán ven đường

 

Sài Gòn có dễ thương

Hay vội vàng lạnh lẽo

Mai xa chỉ mang theo

Những bao dung đời phố

 

Điềm nhiên và lố nhố

Bình dị và se sua

Rồi giữa thắng và thua

Ta chọn cà phê đắng 

 

 

 

 

Bùi Hoàng Linh 

>> Đọc tiếp…

Áo thưa che mảnh hình hài quạnh hiu - chùm thơ Bùi Hoàng Linh

Áo thưa che mảnh hình hài quạnh hiu

 

Nghiêng vai soi lại mắt cười

Nghe buồn xiêu đổ giữa lời thở than

Tóc xanh lệ úa mấy hàng

Mùa xuân sao quá vội vàng tàn phai

 

Em buồn giữa gió sớm mai

Áo thưa che mảnh hình hài quạnh hiu

Tóc sương trở gót về chiều

Nghe như năm tháng đã nhiều đau thương.

 

Mưa


Mưa xanh trên vỉa hè

Phố đặt hàng me tên gọi mới ...

Giọt xanh

Cà phê trên vỉa hè

Người đặt cà phê tên gọi mới

Giọt mưa

Cô gái trên vỉa hè

Mong manh trên vạt cỏ dại

Giọt cà phê

Vì thế lũ con trai muôn đời uống cà phê buổi sáng

chỉ để nhớ một ai đó

đi dưới hàng me

một ngày mưa

ly cà phê và tháng ngày rơi theo tờ lịch mỏng ...

 

Mưa ướt dại khờ

 

Môi trầm ngày thứ tư mưa

Ngực trầm hương ủ tóc vừa ngây thơ

Hoàng hôn mưa ướt dại khờ

Mắt nhòe hạt lệ những tờ thư xưa... 

 

Biết nói gì


Anh biết nói gì với ngàn tiếng còi xe

Dòng người ngược xuôi mà không ai quen cả

Đành mượn tạm tiếng cười ngày rất cũ

Để hỏi lòng nỗi nhớ có mênh mông?

 

Ru


ru người bằng vỉa hè hoang

ru tôi bằng bước chân loang mưa về

ru người ngọt đắng cà phê

ru tôi phố vắng cháy tàn thuốc rơi

ru gió hẹn gặp mây trời

tình câm lỡ hẹn vàng lời đá rêu

một mai nắng úa màu yêu

tình già hẹn với buổi chiều cố hương...

 

 



Bùi Hoàng Linh



>> Đọc tiếp…

Tóc trắng - chùm thơ Bùi Hoàng Linh

TÓC TRẮNG

 

Ta trở về trong nỗi nhớ bàn tay

Những ký ức rêu xanh vừa thức dậy

Dòng sông lặng lưu hình tà áo cũ

Em qua cầu trong buổi sớm mờ sương

 

Tóc trắng bởi đã nhớ nhiều kỷ niệm

Đa đoan chi cho thơ cũng ngậm ngùi

Nhưng nếu được trở về ngày quá vãng

Ta vẫn cầm phong thư tím trao em

 

Em rồi sẽ có một đời sống khác

Dòng sông xanh sẽ chảy phía không anh

Thì thành phố vẫn mưa giăng rêu phủ

Trên đền đài lăng miếu của hoài thương

 

Để có khi xa ngoái vọng cố hương

Bên ngực trái sao nghe dường đau nhói

Một vết thương ngọt ngào thời thơ dại

Khắc nhẹ thành vết sẹo của đời nhau.

 

MIỀN RÊU PHỦ

 

mai xa miền phủ đệ

rêu úa mái thời gian

dòng sông lười biếng chảy

con đường vắng người quen

 

mai xa miền cỏ thơm

quán cốc chiều nghiêng ngã

ly cà phê đen đá

rót nắng vào mái hiên

 

mai xa miền hoài niệm

vội cất giấu ngày mưa

gió ngang tàng là thế

vẫn vương vạt áo người.

 

NGÀY THÁNG NÀO?

 

Ngày tháng gọi lời tự tình của đá

Mùa rêu xanh cũng úa giấc mơ ngƣời

Ta nhặt lấy thời gian trong ngấn lệ

Dâng cho người nuối tiếc một cơn mê

 

Ngày tháng gọi lời tự tình hoang phế

Ngàn cỏ cây trên nấm mộ tình gầy

Ta nhặt lấy tiếng dạ thưa một sớm

Dâng chiêm bao lẫn một tiếng nói buồn

 

Ngày tháng gọi lời tự tình đã muộn

Ga tàu đêm không hứa hẹn người về

Ta nhặt lại dấu hài trên cỏ biếc

Dâng màu sim cho tím vạt áo người

 

Ngày tháng gọi lời tự tình nào mới

Bên kia trời hò hẹn một cuộc yêu

Ta nhặt lại lời tự tình riêng cũ

Chẳng còn gì nhưng cũng chẳng thể quên.

 

ĐỀN EM

 

Đền em một đóa trăng viên mãn

Đem ca dao vào tận lời của đêm

Đền em tóc dài ru dạ khúc

Nghe hương quỳnh ngơ ngác gọi tên

 

Đền em bàn tay anh chai đá

Cũng dịu dàng khi vuốt sợi tóc mai

Đền em ánh mắt anh lạnh lẽo

Cũng sâu hơn khi nỗi nhớ ùa về

 

Đền em cả vui buồn năm tháng

Cả giận hờn thương nhớ của ngày mưa

Đền em đó cả thời quên và nhớ

Cũng bồi hồi khi chạm phải bờ vai

 

Đền em cả một thời hờ hững thế

Cả một thời anh kiêu ngạo làm ngơ

Cả một thời tìm lời yêu có cánh

Mà lại quên viết chính tả sao rồi ...

 

Thôi đền chi một đời lông ngông mãi

 Một đời dài theo những chuyến đi xa

Thôi đền chi sát na này quá ngắn

Cứ để dành hơi thở để hôn nhau.

 

 

 

Bùi Hoàng Linh 

>> Đọc tiếp…

Tháng năm mưa - chùm thơ Bùi Hoàng Linh

THÁNG NĂM MƯA



Tôi quay cuồng thao thiết giữa cơn mưa
Khi ngậm ngùi những dòng thơ độc cảm
Trên ngón tay hao gầy giấc mơ cũ
Sáng mai kia ngồi đếm những chuyện buồn

Tóc đã trắng vài sợi rơi vội vã
Nhiều khi ngồi ôm gối nhớ tuổi thơ
Tắt đồng hồ cho đừng trôi chảy nữa
Mới hay ngày đã chở đến đêm sương

Những trang thư khờ khạo thuở nhớ thương
Viết bao lần mà chưa hề dám gửi
Để nỗi nhớ cứ đong đưa khắc khoải
Cho tương tư thêu dệt giấc mơ buồn

Xin quên đi những lần hồn vụn vỡ
Âm điệu buồn khúc ly biệt ai hay
Ta ngồi lại bên trang thơ mực tím
Viết lại dòng thư cũ thuở yêu em ...

Sài Gòn, ngày 10/6/2018 



TÓC TRẮNG



Ta trở về trong nỗi nhớ bàn tay
Những ký ức rêu xanh vừa thức dậy
Dòng sông lặng lưu hình tà áo cũ
Em qua cầu trong buổi sớm mờ sương

Tóc trắng bởi đã nhớ nhiều kỷ niệm
Đa đoan chi cho thơ cũng ngậm ngùi
Nhưng nếu được trở về ngày quá vãng
Ta vẫn cầm phong thư tím trao em

Em rồi sẽ có một đời sống khác
Dòng sông xanh sẽ chảy phía không anh
Thì thành phố vẫn mưa giăng rêu phủ
Trên đền đài lăng miếu của hoài thương

Để có khi xa ngoái vọng cố hương
Bên ngực trái sao nghe dường đau nhói
Một vết thương ngọt ngào thời thơ dại
Khắc nhẹ thành vết sẹo của đời nhau. . .

Sài Gòn, ngày 14/06/2018 



SHIP GIÙM LINH THÁNG 9…



Này tháng chín, mùa thu về rất sẽ
Em biết không? Shipper đứng bên rào
Vừa chốt đơn, cuối ngày khua tiếng gọi
Em kiểm xem có đủ đúng hàng giao?

Này tháng chín, mùa thu về như thể
App đêm qua, biết bao người vào
Hàng ngập tràn một người đang chọn món
Tìm shipper như một giấc mơ

Này tháng chín, mùa sale mùa bão giá
Mua ở đâu? Hàng có tươi ngon?
Chàng shipper bên kia đường đang đợi
Em lên hàng có mỏi đôi bàn tay?

Này tháng chín, ngập hàng về rất mới
Bởi hôm qua cho shipper đi rồi
Đã từng quen lối vào đường cỏ cũ
Em book hàng từ các nhóm online

Này tháng chín, này em, này tháng chín
Em biết không, tôi, dạo chợ online
Hồn hải sản thêm chút chanh sả ớt
Bỗng phiêu diêu cùng ken bạc lon chai

Này tháng chín, tóc tôi dài, tự cắt
Tôi kịp mua tông đơ cuối chân ngày
Đêm tháng chạp tôi sẽ ngồi đặt lại
Những món hàng (những món sót rơi)

Những con đường mãi mãi sẽ thành nơi
Giao dịch giao đồ giao tình giao cảm
Này tháng chín, nghe không lời nói nhỏ:
"Rau muống ơi, tôi gửi một kg về xào".





Bùi Hoàng Linh

>> Đọc tiếp…