Búp sen nở sớm - chùm thơ Dương Thắng

Sen trắng
tranh đá Bảy Núi của PVHN
BÚP SEN NỞ SỚM


Ai hóa thân thành em
Một búp sen nở sớm
Giữa cánh đồng xòe lá non luống cuống
Che đi tàn tạ bởi mùa đông
Em tỏa hương
Sắc hương chẳng thể phủ lấp một cánh đồng
Với vô vàn mùi bùn non, mùi cỏ úa
Những chiều tôi nhớ
Có người ngồi khóc bên những cuống trụi trần

Con ve bỏ cả vùng thơm
Trốn trên ngọn bão giông mùa hạ
Ngân khúc nhạc bên dòng đời hối hả
Đôi khi thinh lặng tự tình
Có phải đã một lần ghé chốn hoang sơ
Nên chẳng thể ngủ yên nơi ồn ào thành phố
Chỉ mình em biết, một mình em nhớ
Mới mùa qua
Đóa sen cạn cuối đời
Đã dâng kiệt cùng nỗi khắc khoải chơi vơi

Em thức dậy
Bình minh lên
Thắp ngàn tia sáng dìu dịu hơi nồng
Những làn hơi chỉ nơi bình yên tận cùng mới có
Buông những giọt đợi chờ rơi cuống lá
Em ở đó
Chỉ mình em một góc sương mai
Một bóng em
Một bóng
Nối dài


LỤC BÁT NGÀY MÙA


Tìm câu lục bát ngày mùa
Đồng chiêm ruộng trũng giữa trưa nắng hè
Mẹ tôi vẫn một bóng quê
Lời ru con nước bộn bề rạ rơm

Xanh nhà già lúa đồng thơm
Xót gùi nước nổi giữa cơn bão về
Dột trời hạt thóc ẩm ê
Chang chang ngày nắng nón mê chẳng màng

Cũng từ xay giã dần sàng
Tôi người hạt gạo không màng lấm tôi
Xa quê xa những mùa vơi
Tay liềm tôi gặt bên đời gió mưa

Tìm câu lục bát ngày xưa
Dịu dàng xoa những thiếu thừa lớn thêm
Bao giờ biển lặng sóng êm
Tôi về vớt mảnh trăng thềm mùa qua


VỀ PÙ LUÔNG ĐI EM


Về Pù Luông đi em
Anh phải lòng Pù Luông mất rồi
Lỡ áp má run hơi sương mờ
Lỡ chạm tay hái mây
Giữa bồng bềnh thảm lúa
Pù Luông mềm dải lụa
Cô gái Thái nhẹ nhàng, e thẹn múa xòe
Cơm Lam ngọt ngào hương nắng mai
Hũ rượu cần ai bỏ bùa mê
Ngập ngừng say
Say lời thương lời nhớ

Về Pù Luông thôi em
Anh nhớ núi mất rồi
Núi ấp ôm lòng người nhỏ bé
Núi rộng lớn dìu cánh đồng êm ái
Tựa vào lưng núi mơ màng
Núi xanh màu nhớ
Như màu mắt em biêng biếc đợi chờ

Pù Luông ơi Pù Luông ơi
Anh dắt em dạo bước
Những bậc thang đưa ta tới đỉnh trời
Nào ta về thôi em
Về thôi


SỚM THĂM VƯỜN


Những con sâu cuộn mình trong kén
ngái ngủ
Con bọ ngựa giương càng
gõ vào chiếc lá
rung mành
Đêm qua con nhện giăng lưới vô tình
Nay ngã nhào cuống tơ vương lạc lối
Có chú chim non đói
tìm hơi ấm mẹ sớm nay
Những con ong
ngủ dậy trước bình minh
Rót hương hoa đầy phễu

Tôi vốc khu vườn bằng làn gió nhẹ
Phả vào mặt hơi ẩm cỏ cây
Chạm hương xả, hương chanh hà hít đôi tay
Chạm bông Hồng nụ tròn bối rối
Cây xấu hổ mỉm cười thật vội
Nín thở bước chân tôi

Tôi nhặt khu vườn bằng đôi tay lấm láp
Cỏ đương ngậm sương mù
Những con bọ nhẩy vừa mở tiệc trong cỏ
Chui vào nhánh củi
Ẩn mình lá khô
Tôi lượm từng trái ngọt
Bỏ chiếc rổ tre đan
Trái chín ăn không hết
Rơi rụng hương ngọt loang

Như một thói quen
Như một điều phải làm
Tôi dọn dẹp khu vườn mỗi sớm
Dọn dẹp những rêu mờ đang phủ lấp đầy tôi
Kìa bông Hồng nghe gió ru thầm hát
Một bản nhạc không lời


CÁNH DIỀU CỦA CON


Cánh diều của con nghĩ gì
Cho bố một lần làm gió
Nâng cánh diều con nho nhỏ
Bay tìm giang rộng trời xanh

Cánh diều của con mong manh
Chao vào bố lời thủ thỉ
Mai này lớn lên con sẽ
Chở che bố lúc mưa nguồn

Kìa con những chú chuồn chuồn
Cánh mỏng liệng vào gió hát
Lướt êm êm nền mây sẫm
Hạ xuống thấp báo mưa đầy

Cánh diều của con đu mây
Thủng thẳng vọng lời sáo hát
Tay con dây căng có rát
Để bố ghìm giữ diều con

Bay rồi hạ xuống chiều hôm
Dạo chơi đủ rồi diều nhé
Bố cõng con về với mẹ
Diều con xà xuống lòng đầy

Nghe con kể chuyện gió mây
Thầm thì nhỏ to nhíu mắt
Cánh diều con thơm nắng mật
Mỉm cười no gió trong veo





Dương Thắng
>> Đọc tiếp…

Chợ quê xưa - chùm thơ Dương Thắng

Ảnh Internet
CHỢ QUÊ XƯA


Đông tràn nhớ chợ quê xưa
Ta về thấp thoáng vệt mưa áo đời
Kìa như bóng mẹ ta ngồi
Bán vài mớ cá giữa trời lâm râm

Bao chen chúc một lặng thầm
Tối xâm xẩm những thanh âm nhẹ nhàng
Thưa người gió bấc thổi ngang
Lối trơn bùn nhão quán hàng lô nhô

Mớ này bán vội đổ xô
Chẳng cân nữa giữa canh giờ trôi lâu
Mưa bay loang giọt mắt rầu
Run run đếm ngón co nhàu thời gian


Chợ quê một thuở cơ hàn
Đói no nhúm gạo chờ sang ngày mùa
Ta tìm thấy một ta xưa
Đứng chờ mẹ dưới rét mưa gió gầy


CHA NGỒI CHẺ LẠT


Cha ngồi chẻ sợi lạt mềm
Tay thoăn thoắt vót bên thềm gió đưa
Bao nhiêu dãi nắng dầm mưa
Bó thành một cuộc thiếu thừa nuôi con

Cây tre bánh tẻ màu non
Đẵn thành từng khúc lõi mòn lạt đanh
Lột đi chiếc áo mơ xanh
Quầng thâm mưa nắng rám mành áo nâu

Sợi nào ngấm hạt mưa ngâu
Bó gùi mạ lấm lem màu đất tươi
Sợi nào săn lại chơi vơi
Khói thơm hương tết nép nồi bánh chưng

Sợi nào rổ rá cạp lưng
Thúng, nia sàng sẩy lưng chừng gió khom
Sợi nào đan giỏ, đạy hom
Chõng nằm phe phẩy đếm chòm sao khuya

Bờ ao mẻ vó cất về
Trong đầy tép gạo nức thìa cám thơm
Khúc làm đòn gánh, đó, nơm
Thanh thừa gác bếp dẻo ươm lạt vàng

Cha ngồi chẻ sợi vót nan
Nắng treo lên ngọn gió ngàn nắng quê
Đời cha ruộng lúa bờ đê
Quanh năm đầy ắp giấc mê tre làng


VẾT CHAI


Bao giờ mới hết vết chai
Tuổi cha bóng xế đã ngoài sáu mươi
Người nông dân của quê ơi
Dấu xưa để lại một đời nắng mưa

Những ngày mò ốc, bắt cua
Gai dằm, sương rỗ bước chưa thấy mòn
Gót chân hanh nứt chai hơn
Cỏ đêm đẫm giọt bồ hòn lạnh sâu

Những ngày cày cuốc theo trâu
Đôi vai gánh lúa trở đầu nặng tê
Trầy da, rớm đỏ buốt ê
Vai cha gồng cả mùa quê về làng

Những ngày nắng đổ chang chang
Mồ hôi đẫm áo mặn tràn muối tay
Vết chai phồng rộp thêm dày
Xuýt xoa con thổi thơ ngây cha cười

Bây giờ nằm đó cha ơi
Lưng thêm những vết chai đời thêm chai
Rơi từng giọt phía bờ vai
Con kề thức với đêm dài sang canh

Vết chai hằn vết chiếu manh
Một đời sương gió mà thành người quê
Gật gà trong giấc ngủ mê
Con tìm thấy bóng cha về thong dong


CỔ THỤ Ở CHÙA


Bây giờ cổ thụ ở đâu
Bà tôi đứng đợi bên cầu bóng nghiêng
Cổng làng rêu cũ kĩ mềm
Vôi ve tróc thẫm xanh đêm phủ dày

Cây đa ngủ dưới bóng mây
Lối mòn ngõ vắng thức đầy gió mưa
Chiều vơi vạt nắng dần thưa
Áo bà sờn nắng sớm trưa nâu song

Khi xưa cổ thụ ven sông
Mòn gai gốc gạo chờ chồng chưa vơi
Tháng ba hoa đỏ lưng trời
Sần sù đôi cánh tay vời vợi trông

Bây giờ cổ thụ còn không
Bà tôi tìm nhớ bóng ông bồn chồn
Mình bà thức với xóm thôn
Trăm năm một kiếp người còn lời ru

Bây giờ cổ thụ ở chùa
Gửi vào hương khói xa xưa nhắc thầm
Bà tôi tay chắp lầm rầm
Bước chân theo hạt mưa dầm tìm ông


MỘT CHẠP GIÊNG HAI


Mưa phùn giữa độ chạp về
Ruộng đông thừa mạ rét tê luống cày
Làng yên bình gió ru say
Cỏ mềm trơ cuống vết rày trâu qua

Nén nhang thơm thảo quả hoa
Nghĩa trang ấm khói người xa chưa về
Hương đồng, hương đất đậm quê
Giữa bao la thấy bộn bề lắng sâu

Giêng hai cây lúa ngóc đầu
Căm căm trắng nước nông sâu đáy bùn
Vết chân cua cáy bò run
Tìm trong bảng lảng sương mòn giăng ngang

Người đi từ độ dở dang
Chưa ngày trở lại nhỡ nhàng xuân xưa
Sân đình lạc tiếng trống đưa
Gió phai bao cánh Đào vừa nhớ nhung

Môi cười nhấp nỗi riêng chung
Rót say chén rượu tủi mừng đầy vơi
Giêng hai, một chạp người ơi
Quê cha, đất mẹ nhòa trời khói hương




Dương Thắng
>> Đọc tiếp…

Ai ru một giấc chiêm bao - chùm thơ Dương Thắng

AI RU MỘT GIẤC CHIÊM BAO



Chiều nghiêng vạt sông trắng gió
Cải ngồng tan tác sau mưa
Mắt ngấn phù sa ngàu đỏ
Bước chân lún những đợi chờ

Ai người quê sao lỗi hẹn
Thật thà chẳng để tìm nhau
Gánh đôi quang thùng không nước
Mà vai vẫn nặng nỗi đau

Mùa đi về nơi phố ấm
Kéo mảnh trăng xuống đáy bùn
Tát bao gầu mà chẳng cạn
Môi cười vớt nỗi rét run

Hôm nay vô tình tìm lại
Câu thơ cũ đá trông chồng
Tự dưng vui buồn vời vợi
Ừ thì một phận long đong

Ai không còn thương ai nữa
Hững hờ con nước chênh vênh
Cứ coi như con sông cũ
Vẫn ngăn hai bờ dập dềnh

Chiều tan quay về với cỏ
Mềm như dải lụa thì thào
Bỏ mặc phía đời thao thức
Ai ru một giấc chiêm bao?


BỒI HỒI NHỚ CHUYẾN PHÀ XƯA


Bồi hồi nhớ chuyến phà xưa
Lửa lòng ta ước giờ chưa xây cầu
Mênh mang khơi giọt nông sâu
Khi xưa ta đã dãi dầu qua sông

Về đây qua những mùa đông
Rét căm căm lẫn mù trong sương mờ
Tiếng gà gáy giục cơn mơ
Tất ta tất tưởi đợi chờ phà sang

Hững hờ làn khói miên man
Thuốc lào gõ điếu vội vàng say sưa
Xa xa leo lét đèn thưa
Giữa sông giăng những vệt mưa bay nhiều
Vội vàng bao bước chân xiêu
Dập dềnh sóng nước bấy nhiêu phận đời
Phà xưa chở những đầy vơi
Người đi, người trở về nơi cuối làng
Cùng chờ một dịp sang ngang
Mà em lỡ chuyến bẽ bàng truân chuyên
Ta xin một chuyến an nhiên
Phà ơi có chở về miền ấu thơ?

Qua sông thấp thỏm đợi chờ
Người không lỗi hẹn sao giờ phà đâu?


PHỐ CŨ


Mưa
Giăng giăng về qua phố
Trút bao giọt ngỡ ngàng
Rêu xanh đã cũ
Quyện ve vàng
Mái ngói phủ vệt loang
Phố
Đâu đây tiếng xe thồ
Xích lô lạch cạch
Người phu kéo
Nghiêng mũ cối
Lau giọt mồ hôi
Tà áo dài thướt tha
Chân vắt chéo
Mắt huyền cô gái mộng mơ
Phố
Đâu đó tiếng rao
Khói bánh bao
Khói thuốc lào vỉa hè phảng phất
Nhà nối nhà những ô vuông quán trọ
Sắc màu
Ban công nhà ai hé ô cửa hẹn hò
Thẹn thùng lời yêu bỏ ngỏ
Phố
Xe đạp cọc cạch
Người đưa thư đứng đợi
Phía ghi đông đầy báo mới
Xuân về xác pháo bay
Cây bàng trụi lá vơi đầy
Tiếng trẻ nô đùa đâu đây
Phố
Giữa dòng người vội vã
Ai đó dừng lại
Ngước lên tìm về phố xưa rất xưa
Mắt nhòe
Ướt mưa


GỌI LÊN MỘT TIẾNG NGOẠI ƠI


Ngoại nay đã ốm nặng rồi
Giờ con mới kịp về nơi ngoại nằm
Bà con cô bác đến thăm
Hỏi han săn sóc ngồi chăm từng giờ

Ngoại gầy một bóng bơ vơ
Rưng rưng một nhánh sương mờ bên hiên
Ngước nhìn đôi mắt dịu hiền
Thấm vào năm tháng hồn nhiên con cười

Xót lòng dù biết lá rơi
Vàng ru gió bấc bồi hồi đông sang
Mùa đau ê ẩm ruột gan
Đốt vào tro bụi muộn màng thơ ngây

Thời gian ngừng lại phút giây
Nghe từng nhịp đập ngoại đầy tâm tư
Ngoại không dặn, không mắng ư
Con sao tìm thấy lời ru muộn màng

Nếp nhà con mãi còn mang
Áp bàn tay ngoại miên man giọt sầu
Vôi tan vàng rụng cơi trầu
Đàn con gục tựa mái đầu ngoại vơi

Gọi lên một tiếng ngoại ơi
Nấc từng hơi thở nghẹn lời ngoại đi





Dương Thắng
>> Đọc tiếp…