Tình mộng - chùm thơ Nguyễn Hoàng Lãng Du

Trong giấc mơ hồng

 

Em đón mây vào lòng bàn tay nhỏ,

Những ngón xinh che-dấu nửa trời hồng.

Anh bâng-khuâng với những ngày tháng nhớ.

Đêm không dài nhưng vẫn thấy mênh-mông. 

                      oOo 

Em đến trường khoan-thai từng bước nhẹ,

Tà áo bay ảo-diệu giữa sương mù.

Bỗng trong anh có điều chi khác lạ.

Thật bất-ngờ phút chốc thích làm thơ... 

                       oOo 

Em đơn-sơ, tình thơm hồn sách vở,

Nụ cười vui làm tươi mát sân trường.

Mơ làm bướm bên ngoài khung của sổ..

Chợt một ngày cũng nghĩ đến tơ vương, 

                        oOo  

Em cài hè trên một dòng tóc mượt

Nên phượng yêu rực-rỡ đến chân trời.

Gã si-tình chiều nay vào lớp học,

Em đi rồi, lóp vắng  có hồn tôi. 

                      oOo 

Trời nắng vàng chan-hòa trên phố nhỏ,
Tình thầy cô thành mái ngói che trường.
Lũ bạn bè chưa xa mà đã nhớ,
Em như là gạch nối những yêu thương


Trên dòng sông trắng 
                 
   

Đã có lần nơi đầu nguồn im vắng

Anh làm thơ trên lá thả theo giòng.

Em giặt lụa tay thơm bờ sông trắng,

Bóng xuân hồng cúi xuống vớt thơ trăng.

                       oOo

Ôi cái thuở lòng anh thơm gió núi

Và tình em hương lúa chín trên đồng.

Chim chóc hót những ngày như mở hội.

Thơ chúng mình tinh-khiết tựa sương trong…

                        oOo
 

Rồi quê-hương đêm ngút trời khói lửa.

Viên đạn đồng tàn-nhẫn đã bay qua.

Em nhắm mắt.. Đường mình chia hai ngả.

Anh lang thang, mưa gió mãi không nhà. 

                          oOo 

Sau cuộc chiến tìm về nguồn lạnh vắng.

Thơ không làm, lấy lá thả đời trôi.

Nơi cuối giòng vẫn nắng vàng, sông trắng.

Không còn người âu-yếm vớt hồn tôi. 

 

Cõi mơ

 

Anh vốn yêu thương tầu lá chuối,

Che đời thơ-dại dưới mưa xuân.

Em trong cổ-tích nghe anh gọi,

Từ bỏ thiên-tiên lén xuống trần.



 

Nguyễn Hoàng Lãng Du 

>> Đọc tiếp…

Dốc mơ - chùm thơ Nguyễn Hoàng Lãng Du

Áo dài
Tranh đá Bảy Núi của PVHN
Áo Dài


Em về mặc áo mầu trăng.
Tà bay núi lạ, tà băng sông dài.
Âm-thầm hỏi giọt sương mai
Chữ không mà cũng cõi ngoài, cõi trong?


Hương Yêu


Khi ta tỉnh giấc xuân nồng,
Hoa thơm lời gió, mưa hồng non cao;
Chuông ngân còn đọng cánh đào,
Hay em cất tiếng ngọt-ngào gọi ta?


Thuở Vỡ Lòng Yêu


Khi anh về chiều vàng trên phố nhỏ,
Hàng phượng hồng rực-rỡ đã theo em.
Trường khóa cổng nhưng tình không bỡ-ngỡ,
Ngõ ve sầu như động bước chân quen.

Em ở đâu, trong linh-hồn trái cóc,
Những xoài xanh, ổi chín dấu trong bàn?
Ôi giấc mơ trăng tròn em trốn học
Leo lên đồi cổ-tích hát miên-man.

Tà áo trắng như mây trời gom lại
Trên Dốc Hoa đẹp mãi sớm mai hồng.
Bài thơ tình lần đầu nghe vụng-dại
Đêm hạ dài sao mãi vẫn chưa xong.

Mai trở lại, em còn thầy còn bạn;
Em còn anh chờ đợi cuối sân trường.
Em là mưa cho đời không nắng hạn.
Ngón tay mềm, trang giấy bỗng thân thương.





Nguyễn Hoàng Lãng Du
  
>> Đọc tiếp…

Dấu xưa - chùm thơ Nguyễn Hoàng Lãng Du

Trần Hưng Đạo
Ảnh Internet
Khai-Phá


Ôi đất rừng bao la như tình Mẹ,
Thơm tho như giọt sữa ngọt đòng-đòng.
Những bàn tay tràn nước lũ lòng sông.
Con đi lạc trong bài ca khai-phá.
  

Đất Mới


Ta đến đây bến sông mùa nắng hạ.
Bãi phù-sa in dấu bước chân về.
Lời ai hát như triều dâng thật lạ,
Trên ruộng đồng chim chóc đứng im nghe,

  
Những người Cha
trong lòng Dân-Tộc


                         1
Con thấy Cha trong hương trầm với Mẹ
Thuở hoang-vu chào đón bước Tiên Rồng.
Núi là tâm mà tình là biển cả,
Một cõi bờ, Cha dựng nước Văn-Lang.      
                                       Lạc Long Quân

                          2
Con thấy Cha ngày bình Chiêm, dẹp Tống.
Coi “Sơn-Hà định phận tại thiên-thư”.
Gió trời Nam muôn đời còn lồng-lộng.
Lòng dân Nam nhớ mãi đến bây giờ.
                                           Lý Thường Kiệt  
    3
Con thấy Cha trên ngã đường Sông Núi.
Chống gậy về quyết chiến với thù chung.
Điện Diên-Hồng lời thiêng còn vang dội.
Quân lên đường, người tiễn mắt rưng rưng.
                                         Hội-Nghị Diên-Hồng
    4
Con thấy Cha trên đầu thuyền dậy sóng;
Thề ra quân, thất-bại quyết không về;
Tiếng reo hò giữa trời cao, sông rộng.
Lũ giặc thù kinh-sợ đến hôn mê.
                                        Trần Hưng Đạo
   5
Con thấy Cha bước ra trong sử sách.
Câu thơ hùng vạn kỷ vẫn bay xa.
“Thù một thuở chưa xong đầu đã bạc.
Gươm mài trăng mơ lấy lại Sơn Hà”
                 Đặng Dung
     6
Con thấy Cha đêm dựng cờ khởi-nghĩa
“Đem chí nhân ra dẹp lũ hung-tàn”.
Ôi khí thiêng bay ngợp vòng Thiên Địa,
Lũ ngông-cuồng phương Bắc chạy tan-hoang.
           Lê Lợi              
                          7
Con thấy Cha trên đầu voi anh-võ.
Bốn phương vang pháo lệnh lúc công thành.
“Quyền để tóc, răng đen, quyền tự-chủ”,
Nên sông Hồng địch đỏ xác hôi-tanh.
                                           Nguyễn Huệ
                          8
Con thấy Cha khi tuổi đời thơ ấu
Đã ngậm-ngùi nước mắt nhỏ thương dân.
Ba trăm đồng không đủ thành cơm gạo
Nhưng tình người chan-chứa cõi lầm than.
                               Nguyễn Phúc Vĩnh San
                                                        (Duy Tân)
                         9
Con thấy Cha hiên-ngang lên máy chém
Vẫn oai-hùng hô lớn tiếng “Việt-Nam”.
Rồi Sông Núi vang vang lời ai dặn:
“Công không thành nhưng cũng đã thành nhân”.
                                 Nguyễn Thái Học
                        10
Con thấy Cha giừa trăm, ngàn bụi phấn
Trên bảng đời Cha vẽ những yêu-thương.
Trong vườn ương tay gầy cha uốn nắn,
Mơ mai sau muôn cố-thụ huy-hoàng.
                                 Cha nhà giáo
                       11
Con thấy Cha ra khơi từ trong mộng
Biển Đông hòa nước mặn với tình Cha.
Thuyền phăng-phăng khi buồm no gió lộng,
Tôm cá về mang nặng cõi trời xa.
                                 Cha chài lưới
                      12
Con thấy Cha trên đồng xanh, bãi rộng.
Ngày lại ngày mong hạt lúa về sân.
Tâm-hồn Cha như khung trời lồng-lộng.
Dù mưa sa, gió lớn vẫn không sờn.
                                 Cha đồng ruộng
                      13
Con thấy Cha từ sáng, chiều, sớm, tối
Cặm-cụi làm không biết đến ngày qua.
Cha buôn hàng, không buôn lời gian-dối.
Nơi xóm làng, uy-tín tiếng gần xa.
                               Cha buôn bán
                     14
Con thấy Cha nơi bến tầu khuân-vác.
Nhừng bao hàng to lớn nặng trên vai.
Một đời cha như không còn lốt thoát.
Vì yêu con quên hết tháng năm dài.
                             Cha khuân vác
                      15
Con thấy Cha trong hàng người bán máu.
Thất-nghiệp rồi nên đủ nỗi tang-thương.
Cha quên mình, cho gia-đình chút cháo.
Trong xót-xa, con khóc một thiên-đường.
                                                Cha bán máu
                       16
Con thấy Cha: Ôi, Anh-Linh nước Việt!
Cha là hồn, là máu huyết nơi con.
Cha là Biển Đông, tình yêu thắm-thiết.
Cha là Trường Sơn, oai-dùng vô ngần.     




Nguyễn Hoàng  Lãng Du

__________________________________________                                          
Chú-thích:
 Đoạn (2):
        “Nam quốc sơn-hà Nam Đế cư,
        Tiệt nhiên định phận tại thiên thư
        Như hà nghịch lỗ lai xâm-phạm
        Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư”
                              Lý Thường Kiệt

Đoạn (4):
       “Trận này không phá xong giặc Nguyên thì không về đến bến sông này nữa.”.
                             Trần Hưng Đạo

Đoạn (5):
   “-- Quốc thù vị phục đầu tiên bạch
       Kỷ độ long tuyền đái nguyệt ma”.
                             Đặng Dung

Đoạn (6)
  “--- Đem đại-nghĩa đế thắng hung-tàn,
       Lấy chí nhân mà thay cường bạo”.
                             Bình Ngô Đại Cáo

Đoạn (7):
 “… Đánh cho để dài tóc
       Đánh cho để đen răng,
       Đánh cho nó chích luân bất phản,
       Đánh cho nó phiến giáp bất hoàn.
       Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ
                             Hịch của Nguyễn Huệ

Đoạn (8)
      “Nếu trong nước có loạn vì nhân-dân bị thiếu-thốn. Từ nay sắp tới, lương-bổng của ta là 500$ một tháng thì ta chỉ lãnh 200$ mà thôi, còn lại 300$ ta giao cho các thầy đem ra giúp đỡ kẻ nghèo khó”.
                               Duy-Tân (năm 8 tuổi DL)

Đoạn (9)
      “ Cờ độc-lập phải nhuộm bằng máu, hoa tự-do phải tưới bằng mau.”,   “…không thành công cũng thành nhân”
                                Nguyễn Thái Học


>> Đọc tiếp…

Hình bóng quê hương - chùm thơ Nguyễn Hoàng Lãng Du

Tiếng gọi


Tráng-sĩ cụt tay,
Trong chiều lửa dậy;
Cầm thanh kiếm gẫy,
Tóc dựng lên đường


Chung thủy


Mẹ ngóng trông Cha,
Lên non hóa đá;
Như lời kinh lạ
Vang-vọng ngàn năm.
   

Gọi Dậy Ngàn Năm

                              1               
Rồi gã mù ôm mùa đông thức dậy.
Tiếng độc-huyền vang động tới ngàn năm.
Ngày Quê-Hương có gió xuân thổi lại.
Đêm linh-thiêng thơm ngát với hương trầm.
                                2               
Đàn reo vui theo tiếng cười Uy-Viễn.
Thuở tiêu-dao ngất-ngưởng cưỡi lưng bò.
Đây núi sông,Tướng-Quân đùa với chén.
Bụi-bặm đời trôi-nổi dưới chân co.
                          3               
Đàn giục-giã, trống đồng khi thúc trận.
Trên lưng voi thân gái trả thù nhà.
Muôn tiếng thét, quân reo tràn uất-hận.
Một cõi bờ dựng lại mặc phong-ba.
                          4               
Đàn hào-hùng, điện Diên-Hồng sấm động.
Những cha già tóc trắng sát bên nhau.
Lời quyết-chiến tung bay theo gió lộng.
Người lên đường hăm-hở bước chân mau.
                          5               
Đàn hiền-hòa, Đế-Vương khi mở nghiệp.
Núi La-Sơn thành-khẩn những ba lần.
Đây Quân-Đức, Dân-Tâm và Học-Pháp.
Thanh-âm này chĩu nặng ý Giang-San.
                          6               
Đàn xót-thương, tiếng bom vang Sa-Điện.
Một ngày buồn, bão-tố ngập Quê-Hương.
Tráng-Sĩ đi một lân không để thẹn.
Rồi người người đứng dậy quyết noi gương.                 
                           7                 
Ta mắt mù, vui với đời cô-quạnh.
Mang yêu-thương trút xuống một dây đàn.
Mơ làm đuốc soi đường đêm giá lạnh.
Trong rừng đào ôm sử đợi xuân sang.





Nguyễn Hoàng Lãng Du
_______________________________
  2. Nguyễn Công Trứ
  3. Hai Bà Trưng
  5. Quang-Trung và Nguyễn Thiếp
  6. Phạm Hõng Thái

>> Đọc tiếp…

Nhớ trăng - chùm thơ Nguyễn Hoàng Lãng Du

 Sông Trăng


Có giọt mưa từ trên trời quá-khứ
Rơi trên sông tuổi nhỏ chẩy trong hồn.
Hỡi cô gái chiều nay còn tư-lự,
Cùng anh về năm tháng tắm sông trăng.


Trăng Hạnh Phúc


Mở trang sách đọng trầm hương,
Cái tình hư-ảo như sương khói mờ.
Tìm trăng thấy cõi bơ-vơ,
Ai ngờ trăng ngủ trên bờ vai em.
  

Chiều Say


Ta đến quê em chiều nắng đổ.
Sân trường cây bưởi ngát mùi hương.
Em xinh, áo trắng qua cầu nhỏ,
Lúc gã lang-thang chẳng biết đường.

Bên bát canh chua đầu cá lóc;
Cơm mềm hạt gạo trắng như hoa.
Ta tên lính trận còn xanh tóc
Áo vá trên vai hết nhớ nhà.

Những ước hồn ta thành lũ mắm,
Âm-thầm làm rộng mãi quê em.
Giấc mơ xoài ổi còn xa lắm,
Tuy đất phù-sa vẫn lắng chìm.

“Việc nước không xong người tự-vận.
Lưng trời sấm chớp, gió mưa tuôn” (*)
Ôi câu vọng-cổ sao mùi-mẫn!
Cái gốc mù-u cũng thấy buồn.

Em xót-thương ai trong cổ-tích,
Lên non hóa đá đứng trông chờ.
Còn em giữa tuổi trăng thề-ước,
Lửa cháy thôn làng, cau xác-xơ.

Chén rượu xưa kia cùng trái cóc,
Chiều nay xa xứ bỗng dưng thèm.
Chiều nay bên quán buồn ngây-ngất,
Trong chén say này, ta thấy em.





Nguyễn Hoàng Lãng Du

___________________________
(*) - Phan Thanh Giản
>> Đọc tiếp…