Cưới mùa thu - chùm thơ Nguyễn Thanh Huyền

CƯỚI MÙA THU

 

Đếm mùa thu qua kẽ tay,

Thấy mình yêu hơn những lá vàng.

Đếm nụ cười,

Yêu hơn những giọt mặn.

Đếm những vì sao thức,

Cho ta thấy tình yêu không ngủ.

... tối khát, đêm nở hoa

Người tình cho em biết "phi lý ta gọi số phận không thể cưỡng cầu"

 

... hoàng hôn bay về phía Tây dát màu liên hồng linh thiêng

... nụ cười ngang trời của mẹ dòng tình không cạn

Mùa thu "thiếu người để tất cả thoi thóp"

Mùa thu hanh gầy cởi áo, gió hút nhọn

Mùa thu lẹm óng

Mùa thu chùng chình lả lơi

Mùa thu đã về mẹ ơi

Mắt đồng hốc hác, mùa sau có đơm vàng?!

Con ngồi khấn bài đồng giao

Tóc con rụng trắng khi nào mọc đen...

... thương mùa thu hơn một lần.

 

Xin nhiều lần yêu mùa thu hơn

Để mùa đông hỡi, ngỡ kết thúc nhưng mùa thu mới vĩnh hằng

Mùa xuân khởi sắc nhưng mùa thu độc chiếm khởi đầu

Cho anh và em chung nhịp cầu

Vần xoay trái đất và lòng người tái sinh

Cho nỗi đau, đừng chỉ đau thôi

Cho niềm vui xin vui thôi

Để bên anh, em cưới mùa thu.

 

SẸO THÁNG TÁM



Rồi tất cả tự nhạt nhoà theo tháng năm
Chỉ vết sẹo ngủ im trên da thịt khoác trên mình bộ cánh mới
Và cuộc người như trò đùa ngạo nghễ
Thẳm nơi tim đã khóc hay cười?!

... vào nhau đi những cờ mạt chượt
Những ngày, đêm ấp nhau bằng đôi mắt ướt
Những nụ hôn không nhìn thấy vẫn toả nắng ấm
Những lần nhớ nhau khô rạc tâm hồn.

Em kể anh nghe: chuyện thần tiên "Ngưu Lang Chức Nữ"
Chuyện thôn xóm sau lũy tre, mẹ dậy gái ngoan biết "vại cà tháng tám đanh giòn"
Chuyện quy luật bất biến "lên men", đời người méo tròn.
Chuyện tha hương một giấc mơ, chuyện dở khóc dở cười
Chuyện người sống mà rêu phủ hóa thạch... những trò đùa bị đánh thuế.
Và ngôn tình luôn đẹp nhưng hạn sử dụng lại ngắn nhất
... Có vết sẹo mổ sống để thấy cây hạnh phúc trổ hoa.

Rồi một ngày không cào cứa mà tim nghẹn đau
Em vội kể mẹ nghe chuyện mình đã lớn
Mẹ cười hồn hậu mong có người thay mẹ dạy em thành trẻ nhỏ
Hạnh phúc viên mãn khi có người cùng nhau già
Và cùng hát lời chế tỉnh như lúc say, bài không đầu chẳng cuối "trái đất xoay, tình người say" Cùng thôi miên sẹo ngủ ngon quấn chiếc áo tự bào mòn... à, ơi
Là định mệnh cuộc vui trên bàn nhậu tiệc đời...
Trái tim hãy tan chảy bởi yêu đừng tan nát vì tình.

Mẹ ơi, thương khóm tre đầu làng bẻ cong thân cản giông bão
Một phần sống chín phần chết mà quật cường chồi sinh
Giống người về trong giấc mơ con thủ thỉ
Chàng hoàng tử của con kề bên: trong câu hát ngày ấy "đám cưới về trên làng quê"
Để con thương lối đi đường về...
Và sẹo tháng tám ai đặt tên mùa ngâu.
Cho anh và em đợi Ô Thước bắc cầu.

 

MÙA NHỚ


Những giọt thu đi qua ngổn ngang cuộc người
Cho ta thấy heo may xơ xác trên những con đường mòn
Những cánh Thu rơi như chảy hội
Cho ta thấy lối rẽ vào những giấc mơ...
Thu ơi, thu đã thật thu?
Thu ơi, thu đã là thu?

Mắt cứ vời vợi giữa chốn người đông
Mong chạm sâu vào ánh mắt quen
Chỉ để thấy mình được mong
Sau những chông chênh.

Chiều nay, thu về ngõ cửa
Mà ta như đã sang đông
Sợi tình theo người tha hương
Đời nhau lạc mất ánh nhìn.

Yêu người không thương như ôm cây xương rồng
Ôm sẽ đau, buông chảy máu
Yêu mùa thu như người không được thương
Mùa sẽ thiên di

Thu ơi, thu đã thật thu!?
Thu ơi, thu đã là thu!?
... êm, sắc qua giao lộ người.
... để chỉ còn mùa nhớ.

 

 

 

 

 

Nguyễn Thanh Huyền

>> Đọc tiếp…

Rã đông - chùm thơ Nguyễn Thanh Huyền

RÃ ĐÔNG

 


Đông xưa hong mùa nay ấm

Những tin yêu mười tám gieo cánh đồng em thời trăng nằm nghiêng, cau độ mẩy, đẫy nhánh xuân

Mẹ bảo con gái trong nhà như "bom nổ chậm"

Chẳng biết khi nào hết chuyện ngóng chông

Nó lấy chồng thiên hạ "sướng như tiên" hay dưới chân tua tủa gai chông

Nhỡ đắng, mặn một đời ngồng?!

Ai tính lãi, lỗ chuyện lấy chồng.


...mẹ thở dài như con sông quê mình mùa hạ cháy

...như tiếng gió hanh mộc đêm trường va trời đất gọi trăng, trời tháng năm

...đưa lên miệng bát cơm cà pháo muối dối chua ngái mùi đất đồng chiêm tháng sáu cắn ngập chân

...câu hát "em đi lấy chồng về nới xứ xa" réo rắt... mẹ rưng rưng.


Mẹ ơi, mùa đông đậu trên những cánh Hoạ Mi

Hoạ Mi không khóc, Hoạ Mi dịu dàng mà rắn giỏi dễ thương

Như con gái mẹ lấy chồng đất khách quê người... đò cách trở, tàu xe khó bắt nhưng luôn hiền hậu, ganh đua độ chín, đủ cả nhún nhường

tin thánh hiền "đức nhân thắng số"

Để trên những phố phường cũ, mới in chân con, mẹ đã âu yếm ngày nhỏ

Luôn vững vàng tin yêu, xin mẹ mỉm cười

Cho những mùa đông sau con không lạnh...


... Chiều nay, gió thương rủ mây dệt váy Sông Hồng màu "tân lang tân nương" dập dìu thắm vào hồn

Mùa đông không rét, mùa đông tự rã đông

Anh và em rã đông nhau bằng đôi mắt thắp lửa

Bằng lời mộc đường phèn qua bao mùa mưa nắng bồi bãi

Giông gió mồi thử thêm duyềnh hương bay

Để phố xốn sang nhụy vàng cánh mỏng khao khát của những bông Họa Mi cười nắng.

Phố nghìn năm hùng oai thiêng liêng.

Phố trẻ đỏm dáng cô gái tuổi trăng

...tóc cài ngực gió.


...đông về, đông cười lạnh ngõ

...ta rã đông hay rã cả tâm hồn.

 

 

MỘT NGÀY


Rồi một ngày gặp lại

bàn tay có nắm bàn tay

đôi mắt có còn rơi lệ

thổn thức cho những ngày không nhau...


Nói chi đây, đường dọc ngang tim ngoan bưng bít

tìm được nhau tu nghìn năm mới có duyên trùng phùng

thương con sóng vì mình mà tóc trắng

...nhưng không ngờ, yêu lại đau đến vậy?!


Mây vì trời một đời bay

Gió vì tình một đời phụ bạc

Người vì người không cùng chung lối

Ngã ba đường cũng vì thế mà ra


Ai cần nghe giải thích không thể và có thể thường đối nghịch?

Như lập luận ngang giá “nếu, thì”

Ngày em cất ngoan hiền vào hòm, khoá lại

Để đôi mắt nguyên si màu khói

Người chỉ việc châm lửa

Cho tình yêu bùng cháy


...thế đã đủ cho ngàn năm đợi chờ?!

 

 

NGÂU YÊU

 

Em giấu anh sâu thẳm trái tim

ở nơi đó có tường thành màu đỏ, những bông hoa sắc thắm

có chiếc võng dệt bằng sợi tình du dương để anh nằm

có dòng nước màu nóng

có ngọn gió nồng

 

ngâu em ẩn dòng sông

người đàn bà luống tự cho mình đỏng đảnh

ngâu tuốt bụi ngàn năm ố nám lõa lồ lộc mọng căng

những đường cong cầu vồng dựng thẳng

đâm vào trời dịu êm

 

...em tự huyễn sắp trật tự như chưa bao giờ thứ tự

Để mưa vẫn ngâu một trời thương nhớ

Anh của dòng sông ăm ắp hà cớ chi hao hụt

Bến tim em rỗng... đợi dòng đỏ ngực anh đổ đầy.

 

 

GIÂY PHÚT

 

Trôi như gió đưa cánh diều bay cao,

như nắng thơm hạt ngọc tích tắc

giây phút xuân đi hạ tới tình người đổi thay

giây phút yêu thương trỗi dậy mầm xanh cỏ…


Rồi giây phút lắng đọng mồ hôi trên vạt áo

giây phút quý hơn vàng.

ta nhìn về phố cổ nhấm từng vị ngọt ngào đêm cuối tuần

vẫn biết nắng chiều sớm tối đi cùng người không nói lời chia phôi.

tình yêu nắng ngập tràn vun đắp những ước mơ

hạnh phúc điểm nhịp trong thời gian sống thực.

 

 

GIẤC MƠ



Gió nưng nức ghé búp thời gian thủ thỉ, vũ trụ hoan ca chảy hội mùa ái ân

Hướng Dương sáng toả, Thược dược căng trăng tròn, Violet đằm thắm

Nơi đây, em định vị

Ghim trái tim tôi vào trộn rộn

Chú dế bờ non vểnh râu thu sóng chuyện tình mừng rơn va cánh kêu "tuýt tuýt, tuyệt tuyệt"

Nhưng chẳng hiểu tôi yêu em nhiều

như non tơ rẽ đất phồn sinh

cát nghiêng bồi lấp lánh

khí thở, nước mát lành...

Ấy vậy, cuộc sống khác gì giấc mơ em có biết

Như lý thuyết suông cho hình hài mộc

Cởi, để buộc

Cởi, có ở trong nhau?!

Nén để nhiều

Hay nhiều do rỗng

Và nhớ để quên

hay quên để nhớ nhiều hơn

Xa nhau tình cảm có bình phương?!

hay sẽ khai căn giảm độ nồng

Cuộc sống đa mệnh đề

...nhưng nhận định cho tình yêu là phiếm nhã?!



Ngoài kia, bão tố êm như nhung, ngọt như đường dễ lịm say, trơn trượt

Gió nghịch mùa bện ngực, len lỏi cuốn em trong giấc mơ

Nắng cộng hưởng bùa tôi bằng thần chú sợi vàng

Tách em ra khỏi tôi, vén bức tranh địa đàng thơm hôi hổi

Tôi níu mùa, đêm gầy rạc

Tháng ba cạn, hoa Gạo đỏ tim rơi khỏi ngực...

Giấc mơ thiên đi

 

 

 

 

 

 

Nguyễn Thanh Huyền

 

>> Đọc tiếp…

Nỗi nhớ tháng ba - chùm thơ Nguyễn Thanh Huyền

NỖI NHỚ THÁNG BA

 

Có nỗi nhớ nào bằng nỗi nhớ tháng ba

Dịu nhẹ thôi mà sao tha thiết thế

Mật bưởi dậy thì, hoa xoan thẹn thùng ấp màu yêu

Ngõ xưa lao xao màu áo cưới

Con đường làng khấp khởi sóng đôi.

 

Có niềm riêng nào hanh hao như tháng ba

Nắng đói, gió đỏng đảnh nghiêng tai giỡn

Chuyện chúng mình trích đoạn diễn

Nhân vật trong phim khó giống thật

... ngõ nhỏ "mít ướt" hoa xoan...

 

Chẳng phải cố tình nhưng cứ mãi vấn vương

Nỗi nhớ tháng ba rong ruổi theo em trăn trở từng con phố

Nhắc nhớ tháng ba xưa cảm xúc đến lạ

Nếu mạnh dạn, em là vợ người đã là chồng

Trời gán đẩy đưa "có duyên không nợ"

Như "bút toán mở" một cộng một đâu chỉ bằng hai

Để hương bưởi thơm mùi nhung nhớ

Và hoa xoan cứ tím màu xa cách

Câu thơ em viết không liền mạch

Cho những gập ghềnh nỗi nhớ tháng ba

 

 

GIẤC MƠ


Gió nưng nức ghé búp thời gian thủ thỉ, vũ trụ hoan ca chảy hội mùa ái ân

Hướng Dương sáng toả, Thược dược căng trăng tròn, Violet đằm thắm

Nơi đây, em định vị

Ghim trái tim tôi vào trộn rộn

Chú dế bờ non vểnh râu thu sóng chuyện tình mừng rơn va cánh kêu "tuýt tuýt, tuyệt tuyệt"

Nhưng chẳng hiểu tôi yêu em nhiều

như non tơ rẽ đất phồn sinh

cát nghiêng bồi lấp lánh

khí thở, nước mát lành...


Ấy vậy, cuộc sống khác gì giấc mơ em có biết

Như lý thuyết suông cho hình hài mộc

Cởi, để buộc

Cởi, có ở trong nhau?!

Nén để nhiều

Hay nhiều do rỗng

Và nhớ để quên

hay quên để nhớ nhiều hơn

Cuộc sống đa mệnh đề

...nhưng nhận định cho tình yêu là phiếm nhã?!


Ngoài kia, bão tố êm như nhung, ngọt như đường dễ lịm say, trơn trượt

Gió nghịch mùa bện ngực, len lỏi cuốn em trong giấc mơ

Nắng cộng hưởng bùa tôi bằng thần chú sợi vàng

Tách em ra khỏi tôi, vén bức tranh địa đàng thơm hôi hổi

Tôi níu mùa, đêm gầy rạc

Tháng ba cạn, hoa Gạo đỏ tim rơi khỏi ngực...

Giấc mơ thiên đi


... Ở nơi xa ấy hạnh phúc tròn đầy

... Xin ổn cho em, bằng những tôi yêu.

 

 

MỘT NGÀY


Rồi một ngày gặp lại

bàn tay có nắm bàn tay

đôi mắt có còn rơi lệ

thổn thức cho những ngày không nhau...



Nói chi đây, đường dọc ngang tim ngoan bưng bít

tìm được nhau tu nghìn năm mới có duyên trùng phùng

thương con sóng vì mình mà tóc trắng

...nhưng không ngờ, yêu lại đau đến vậy?!



Mây vì trời một đời bay

Gió vì tình một đời phụ bạc

Người vì người không cùng chung lối

Ngã ba đường cũng vì thế mà ra



Ai cần nghe giải thích không thể và có thể thường đối nghịch?

Như lập luận ngang giá “nếu, thì”

Ngày em cất ngoan hiền vào hòm, khoá lại

Để đôi mắt nguyên si màu khói

Người chỉ việc châm lửa

Cho tình yêu bùng cháy



...thế đã đủ cho ngàn năm đợi chờ?!

 

 

 

 

 

 

Nguyễn Thanh Huyền

>> Đọc tiếp…