Home » Trần Mai Ngân
- Trang chủ
- |
- Giới thiệu
- |
- Quy ước
- |
- Tác giả
- |
- Thư ngỏ
- |
- Lá thư Bông Tràm
Tác phẩm kỷ niệm 10 năm hoạt động của Bông Tràm, có sự góp mặt của 50 tác giả với trên 100 tác phẩm. Sách dày 312 trang, khổ 13 x 19 cm, giá 100.000 đồng.
CÁNH CÒ QUA SÔNG
Chiều nay mênh mông mênh
mông
Cánh Cò trắng bay qua sông
qua sông
Nước lũ tràn về ngập đồng
Cánh Cò bay trong bão
giông một mình…
Đôi cánh chao nghiêng tội
tình
Chở lao đao nỗi buồn in
bóng nước
Thân Cò lặn lội sau trước
Thương sáng chiều trăm vết
xước đường bay…
À ơi… đôi cánh chẳng may
À ơi… chập chùng đường dài
quạnh quẽ
Cánh Cò về - con chờ mẹ
Đường chông gai mẹ mạnh mẽ
vượt qua…
Chiều nay mênh mông mênh
mông
Cánh Cò trắng bay qua sông
qua sông…
Trần Mai Ngân
Trời sắp vào đông, mưa gió
đã 10 ngày, lũ lụt tràn về từ Nghệ An cho đến BÌnh Thuận. Nằm đọc bài thơ “Cánh
Cò Qua Sông” của Trần Mai Ngân, tự nhiên mắt tôi rớm lệ khi hình dung cánh
cò bay qua sông trong mênh mông bão giông. Tất nhiên thương cánh cò cũng có,
nhưng tôi liên nghĩ đến những người bạn gái vong niên của mình, những cô em gái
thật tài hoa và đẹp, hát giỏi thơ hay nhưng cuộc đời không khác gì cánh cò bay
qua bão giông trong thơ Trần Mai Ngân.
Đọc thơ cúa Trần Mai Ngân
rồi được nghe lời thơ phổ nhạc qua nhạc sĩ Nguyễn Hoàng Nam, tiếng
hát Phước Tính, tôi như thấy cánh cò bay thật trước mắt tôi trên cánh đồng nước
ngập bao la và qua dòng sông chảy xiết mà thuở xưa tôi đã chứng kiến trên quê
hương, nơi vùng đất địa đầu giới tuyến có máu chảy xương rơi từng ngày, làm cho
những nàng tiên xứ ấy thành cánh cò trắng qua sông nhiều vô kể.
Bài thơ “Cánh Cò Qua
Sông” của Trần Mai Ngân như một tờ giấy trắng tinh, trên đó em bé vẽ điểm
xuyết cánh cò, dòng sông bằng những nét vẽ đơn sơ có màu tươi thắm.
Bài thơ giống như một bức tranh thiếu nhi đoạt giải thưởng cao vì rất ngây thơ,
nó mô tả được cái bao la mênh mông của trời đất mưa gió, cái chập chùng lao đao
của cánh cò, hàm chứa nỗi quạnh hiu một mình của mẹ, hàm chứa sự mạnh mẽ của mẹ
trên con đường đầy chông gai, đầy nhọc nhằn bởi trăm vết xước của đời.
Khổ thơ đầu tiên như mở
đầu một cuốn phim, chiếu lên màn hình cận cảnh lũ lụt, nổi bậc một
cánh cò chao đảo trong bão giông:
Chiều nay mênh mông mênh
mông
Cánh Cò trắng bay qua sông
qua sông
Nước lũ tràn về ngập đồng
Cánh Cò bay trong bão
giông một mình…
Chiều mênh mông/Cánh cò
trắng bay qua sông/Nước lũ ngập đồng/Cò bay trong bão giông: Ý thơ quá rõ ràng,
không có gì để bàn, nhưng lời thơ quả thật quá thanh tao. Nhìn bức tranh, hình
như chỉ có con cò bay, còn tất cả là một màu trắng. Thế nhưng trong màu trắng
đó, ta hình dung được cánh đồng mênh mông, nước lũ ngập đồng và dòng
sông đang chảy. Nhà thơ không cần tả tiếp, ta cũng thấy được hoàn toàn cánh cò
chao đảo, khó khăn như thế nào để bay qua sông. Bốn câu thơ xuất
hiện như từ cây cọ trên bàn tay điêu luyện của người họa sĩ tài hoa, làm cho
cảnh mênh mông, nước ngập đồng, cánh cò trắng qua sông hiện như thật, thẩm thấu
vào lòng ta cảm nhận được bức tranh vô cùng sinh động.
Bước qua khổ thơ thứ hai,
Trần Mai Ngân không cần tả cảnh nữa, vì cảnh như thế đủ rồi. Bây giờ nhà thơ
nói về số phận của con cò:
Đôi cánh chao nghiêng tội
tình
Chở lao đao nỗi buồn in
bóng nước
Thân Cò lặn lội sau trước
Thương sáng chiều trăm vết
xước đường bay…
Cảnh trong cuốn phim cò
trắng qua sông vẫn không thay đổi, nhưng sự chuyển đổi ý thơ và tứ thơ thật tài
tình để ta đọc thấy được nỗi đời nặng trên thân cò lặn lội qua sóng nước mênh
mông. Câu thơ “Chở lao đao nỗi buôn in sóng nước” vừa vẽ một bức tranh
tuyệt đẹp vừa tả hết sự lao đao của cánh cò trong gió. Câu thơ “Thương sáng
chiều trăm vết xước đường bay…” tuyệt vời trong ẩn dụ của thơ, đẹp vô cùng
hình ảnh của sự khó nhọc được mô tả rất điệu luyện, ý thơ sẽ tự hiển hiện hình
ảnh cúa cò trong tâm thức sâu nhiệm của mỗi người.
Qua khổ thơ thứ ba, Trần
Mai Ngân viết về cảm xúc trong nội tâm. Khổ thơ như hoạt cảnh cò đang bay,
nó bay trong tiếng vọng thiết tha phát ra từ hậu trường.
À ơi… đôi cánh chẳng may
À ơi… chập chùng đường dài
quạnh quẽ
Cánh Cò về - con chờ mẹ
Đường chông gai mẹ mạnh mẽ
vượt qua…
Nhà thơ đưa vào thơ lời ru
“À ơi…” thật thú vị. Đó là tiếng ru của mẹ, đó là tiếng vọng của quê
hương. Chỉ cần đọc hai tiếng à ơi nầy, tôi nhớ đến bài thơ “Nhớ Mẹ Thương Em”
của ZuLu DC, tôi nhớ đên “Đổi Cả Thiên Thu Tiếng Mẹ Cười” của
Trần Trung Đạo, và nhớ đến mẹ tôi ngồi suốt đêm bên giường bệnh cúa tôi. Nhớ
như thế làm nước mắt rất dễ rơi và tự nhiên bài thơ trở thành người bạn ru ta
trong khúc thụy du quay về quá khứ.
Thế rồi hai câu thơ cuối
cùng như cho ta xem lại bức tranh, như cho nhìn lại đoạn phim rất hoành tráng
trong cảnh mênh mông mênh mông, có cánh cò trắng bay qua sông. Bây giờ cảnh
không buồn nữa vì con cò đã qua được sông, lòng ta cảm phục con cò, tâm hồn ta
bừng lên tình yêu đời thắm thiết và sức sống mãnh liệt bởi tình yêu đó. Mẹ là
cò, không chỉ lặn lội bờ sông, mà nay bay qua sóng gió không khóc nỉ non như
lời ca dao thuở trước. Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm nhưng mẹ tôi đã đi xa lâu rồi!:
Chiều nay mênh mông mênh
mông
Cánh Cò trắng bay qua sông
qua sông…
Châu Thạch
SÀI GÒN KHÔNG CÓ MÙA THU
Đêm nay không gian
Quỳnh hương sâu thẳm
Trong căn gác vắng anh
không trở về
Chỉ còn quanh đây tiếng
Dế não nề
Khóc mùa Thu trăng lạnh
mờ sương khói…
Đêm nay con phố nằm im
không nói
Để lắng nghe dư âm cũ
tiếng chân
Bàn tay trong tay ấm
cuộc tình gần
Nhưng giờ chỉ còn… còn
trong mộng tưởng
Sài Gòn đèn vàng - mùa
Thu âm hưởng
Cũng như ta không trở lại bao giờ…
MÙA THU GỬI ANH…
Anh! Mùa Thu mây trắng
đã bay về
Em như chiếc lá vàng
những ủ ê
Vụng về, vụng về… từ
chối lời yêu
Dù biết hối tiếc sẽ
nhiều… nhiều lắm!
Anh!
Mùa Thu nhuộm vàng cả
chiều mê đắm
Và khi không còn gửi
lời tin nhắn
“Anh - cơm trưa cá kho,
canh rau đắng
Em ăn gì… nhớ vui vẻ
nhiều nghe…!”
Trái tim em đàn bà nên
rất nhẹ
Sẽ xáo trộn và bộn bề
bởi nhớ
Hãy để yên cho mùa Thu
qua cửa
Làm mây bay… bay mãi
chẳng quay về
Anh! Giữ lại đi những
nỗi đê mê
Đừng cột chặt để em vào
ảo tưởng
Thu đến rồi đi không
cầu, không cưỡng
Em là Thu… anh mây
trắng qua trời!
TỜ LỊCH
Em gấp tờ lịch
lại
Đem cất giữ vào đây
Đánh dấu ngày chia tay
Cả hai còn ngơ ngác...
Giờ thì đà tan tác
Hai đứa ở hai nơi
Gặp gỡ dẫu tình cờ
Xin cố cười gượng gạo
Len lén nhìn dung mạo
Mắt và môi thuở nào
Bây giờ sao mím chặt
Tất cả đều lạ xa...
Năm tháng cũng sẽ qua
Nỗi đau dần vơi dần
Rồi quên đi bao lần
Tiếng yêu ta cùng nói
Bây giờ là mây khói
Đôi bàn tay như trói
Nắm chặt rồi nằm im
Không nói lời trái
tim....
Tình xa… xa vạn dặm…
Trần Mai Ngân
THÁNG TÁM NẮNG TRÀN
Chếnh choáng một cơn
say
Ru lòng mình ấm lại
Tháng Tám à ơi… à
Khúc ca - khúc ca vang…
Mùa Thu lá thay vàng
Không buồn em không
buồn
Đón mùa sang thênh
thang
Áo hoa mới xênh
xang
Em đi nắng ấm tràn
Bàn chân sao bỗng nhẹ
Mà mênh mang miên man
Tình em gửi về chàng…
Chếnh choáng một cơn
say
Ru lòng mình ấm lại
Thôi ta đừng nghi ngại
Để em cười hồn nhiên…
Xin bình yên, bình yên
Mùa Thu vàng tháng Tám!
XÚC XẮC XOAY
Em gieo con xúc
xắc
Lật úp phía bão
giông
Xoáy tròn những long
đong
Ngửa ngang đường thiên
mệnh
Giữa đời con xúc xắc
Lao xao bao đôi mắt
Giữ lại một cái đuôi
Để lòng ai đắm đuối…
Con xúc xắc xoay tròn
Vàng cả Thu mỏi
mòn
Dấu tay nào in lại
Xúc xắc xoay… xoay…
xoay…
Những vòng quay vòng
quay
Dừng ngay người định
mệnh!
AUSTRALIA MÂY BAY
Khắc lên gió ngày em đi
Australia nắng nhẹ
chiều vàng
Hai hàng cây mê ngủ
cuối đông
Phỉnh lừa nụ cười đôi
môi cong…
Khắc lên gió lời hư
không
Tôi về đây vụng về lóng
ngóng
Ngày dịu dàng có mây
trôi qua
Đêm trăng tan ngoài ô
cửa lạnh
Australia những lần trở
lại
Vẫn đợi tôi đường trắng
nắng tràn!
Trần Mai Ngân
ĐÂU TÌM…
Ghế bàn im thin thít
Khi chúng ta ngồi cạnh nhau
Khoảng cách chênh chao - là mùa hè hay thu
Khoảng cách là mưa hay sương mù…
Em chợt nhận ra, anh cũng chợt nhận ra
Những điều không nói không hò hẹn
Nên chẳng bao giờ bị phản bội hay chia xa
Tất cả còn nguyên trong trái tim ta nóng hổi…
Cũng có lúc em muốn mình nông nỗi
Ôm chặt anh ngã vào bờ vai rộng
Rồi hôn anh cho tan hết thương nhớ trong lòng
Niềm nhớ thật dài trôi chảy một dòng sông
Nhưng
Chúng mình vẫn ngồi giữa mênh mông
Im lặng đến rõ từng giọt mưa thánh thót
Có tiếng chim “trong bụi mận gai” hót
Chỉ một lần rồi vĩnh viễn lặng im… Đâu tìm!
ĐỒNG DAO HOA LIỄU ĐỎ
Những nhành Liễu đỏ
Đung đưa đung đưa
Lời chưa kịp tỏ
Em đã đi về
Tôi sầu ủ ê… ủ ê… ủ ê…
Trưa hè nắng đổ
Tràn cả sân nhà
Em đến như là
Cơn gió mát qua
Chim cũng hót ca… ơi à… ơi à…
Em cười huyên thuyên
Má lúm đồng tiền
Tôi ánh trăng ngà
Đêm trôi triền miên
Mộng tràn dưới hiên… ơi buồn… ơi buồn…
Những nhành Liễu đỏ
Đung đưa đung đưa
Lời chưa kịp tỏ
Em đã đi về
Em đã đi về…
O DU KÍCH
Lặng lẽ ra dòng sông
Thả xuống một bông hồng
Cho O du kích xưa
Tuổi chưa qua mười bảy…
Chiến tranh đã lùi xa
Nhưng vẫn mãi không nhoà
Vết sẹo còn in dấu
Theo nghìn trùng… O đâu?
Xác O không tìm được
Tan theo đạn pháo rơi
Để bón cho cây cỏ
Hôm nay hoa rạng ngời
Lặng lẽ ra dòng sông
Tháng Bảy trời mưa ròng
Sao tôi còn nước mắt
Khóc… hoa hồng tặng O!
Trần Mai Ngân
CHẬP CHỜN
GỐI CHĂN
Trần Mai Ngân
Chập chờn gối, chập chờn chăn
Chập chờn giấc mộng băn khoăn một
đời
Chập chờn phai nhạt rã rời
Mỏi mòn quang gánh bao giờ trả xong...
Chập chờn sương khói dòng sông
Ta về buông nhẹ thong dong hẹn hò
Chập chờn duyên hoá chuyến đò
Đưa qua bờ lạ lạc rời nẻo mê
Chập chờn ta ở hay về
Nương theo Bỉ Ngạn lời thề vàng
phai
Chập chờn ta mãi là ai
Để vùi quên lãng ngày mai không
còn...
Chập chờn ôm lấy héo hon
Trắng canh gầy guộc lối mòn vọng
âm
Chập chờn khóc với trăm năm
Kiếp này thôi những cầm bằng là
không
Tiếng chuông , tiếng mõ não nùng
Lời riêng lạc lối, lời chung nghẹn
ngào!
Trần Mai Ngân
“Chập chờn” có nghĩa là gì? Đó là một tỉnh từ chỉ hình ảnh lúc ẩn lúc hiện, khi mờ khi tỏ như ngọn lửa chập chờn ở chân trời xa, hay như ánh sáng đôm đốm chập chờn bay trong đêm. Chập chờn còn là một tỉnh từ chỉ trạng thái của người nửa thức nửa ngủ, nửa tỉnh nửa mê như câu thơ “Chập chờn cơn tỉnh cơn mê” của Nguyễn Du trong truyện Kiều.
Bài thơ “Chập Chờn Gối Chăn” của Trần Mai Ngân cho ta hiểu đó là sự chập chờn nửa thức nửa ngủ, nửa tỉnh nửa mê. Nó còn cho ta hiểu đó là sự chập chờn lúc ẩn lúc hiện bởi những hình ảnh chập chờn về cuộc đời đến trong giấc ngủ:
Chập chờn gối, chập chờn chăn
Chập chờn giấc mộng băn khoăn một
đời
Chập chờn phai nhạt rã rời
Mỏi mòn quang gánh bao giờ trả xong...
Qua khổ
thơ đầu, từ hình ảnh “Chập chờn gối chập
chờn chăn” chỉ giấc ngủ lơ mơ của mình, nhà thơ mở rộng ra hình ảnh chập
chờn của cả cuộc đời. Trần Mai Ngân đã luyến láy 4 câu thơ rất tài tình để đưa
vào một cách tự nhiên những băn khoăn, những lo âu, những phôi pha, những khó
nhọc trong cả cuộc đời vào trong giấc ngủ không an giấc của mình.
Đọc tựa đề bài thơ “Chập Chờn Gối Chăn” ai cũng nghĩ đến chuyện vợ chồng trong phòng kín, hay chuyện cô đơn lẻ bóng của một cuộc tình nào đó. Thế nhưng khổ thơ đầu khác hẳn, mở đề cho ta ưu tư về những nối niềm trong cuộc sống, chuẩn bị cho ta bước qua khổ thơ thứ hai, đến với những triết lý sâu xa về kiếp sống cúa đời người:
Chập chờn sương khói dòng sông
Ta về buông nhẹ thong dong hẹn hò
Chập chờn duyên hoá chuyến đò
Đưa qua bờ lạ lạc rời nẻo mê
“Sương khói dòng sông” có thể là dòng
sông của một quê hương nào đó, có thể là dòng đời của tác giả, hay của chúng ta,
tất cả trôi như một dòng sông chập chờn. Đời trong câu thơ nầy được tác giả
quan niệm như một giấc mơ, một giấc mơ nửa tỉnh nửa mê mà muôn vật chập chờn
nửa ẩn nửa hiện trong bóng đêm của cuộc sống.
“Đức Phật dạy, mọi thứ trên đời
đều huyền ảo như mộng, như bào, như ảnh, như lộ, như điện, không bền vững, vĩnh
hằng. Chính điều này đã hình thành nên tư duy mộng ảo, xem cuộc đời như giấc mộng
thoáng qua. Mộng là những hình ảnh hiện lên khi ngủ, ảo là cái không có thực,
kín đáo, không lộ diện trực tiếp, hư hoặc, đánh lừa cảm giác con người, chỉ sự
không có thực, hư ảo của thế gian. Tất cả mọi người trên thế
gian này đều là những con người mơ mộng và họ nhìn thấy thế gian này là thường
hằng, bất biến, song những gì xét cơ bản đều là vô thường. Chỉ có những ai thức
tỉnh và giác ngộ như chư Phật và chư vị Bồ Tát mới chứng được thực tại”.
Những triết thuyết sâu xa trên, Trần Mai Ngân đã đem
vào hết trong 4 câu thơ của mình. Đọc thơ. ta hiểu bằng liên tưởng, hay bằng
suy luận, hay bằng cảm nhận một cách vô thức, tất cả đều cho ta hình ảnh dòng sông đời, chuyến đò đời, và bờ
lạc bến mê mà ta đi trong cuộc sống.
Trong giấc ngủ nửa tỉnh nửa mê, Trần Mai Ngân không chỉ chứng ngộ đươc mình đang lạc bước giữa đời nầy, mà nhà thơ còn đau đáu trước những ngả ba dòng đời mình phải chọn lựa, lòng phân vân không biết giấc thụy du của mình nên đi tiếp hay quay về:
Chập chờn ta ở hay về
Nương theo Bỉ Ngạn lời thề vàng
phai
Chập chờn ta mãi là ai
Để vùi quên lãng ngày mai không còn...
“Bỉ Ngạn” là một loài hoa mang trong mình
một ý nghĩa độc đáo. Hoa Bỉ Ngạn là truyền thuyết của một mối tình trên thiên
giới bị Ngọc Hoàng cấm đoan phân ly, biến họ thành một loài hoa lạ kỳ, cô gái
làm những đóa hoa xinh còn chàng trai làm ngọn lá. Loài hoa nầy mang hình ảnh
chia ly trong gang tấc, vì khi cây ra hoa thì lá phải phai tàn, hai người chẳng
bao giờ gặp nhau. Theo truyền thuyết, hoa bỉ ngạn còn là loài hoa duy
nhất mọc trên đường xuống hoàng tuyền. Trước khi đi qua cầu Nại Hà bắc ngang bờ
Vong Xuyên, các linh hồn sẽ gửi toàn bộ ký ức của mình cho hoa Bỉ Ngạn để có thể
an tâm đi đầu thai sang kiếp khác. Loài hoa này sẽ thu nhận những hồi ức đó, dù
là đau khổ tột cùng hay yêu thương thắm thiết.
Trong giấc ngủ chập chờn, linh hồn Tràn Mai Ngân khó
quyết định đi luôn hay quay về. Đi luôn thì canh Mạnh Bà hay hoa Bỉ Ngạn sẽ làm
cho “lời thề vàng phai”, tình sẽ mất
đi vì hoa sẽ làm cho quên vĩnh viễn. Quay về thì lời thề còn đó nhưng tình thì
“Chập chờn duyên hóa chuyến đò/ đưa qua bờ
lạ lạc rời nẻo mê” nghĩa là tình vẫn còn, nhớ vẫn còn, nhưng còn là còn cay đắng với chia ly.
Trong tư thế tiến thoái lưỡng nan đó, nhà thơ nhìn
vào nội tâm mình cũng thấy chập chờn, không biết chính mình là ai nữa. Nhà thơ
thấy mình đi chơi lạc lối, để giấc thụy du đưa vào một cơn mơ quên lãng ngày
mai, quên lãng cuộc đời: “Chập chờn ta
mãi là ai/ Để vui quên lãng ngày mai không còn…”
Có lẽ nhà thơ Trần Mai Ngân trong cơn chập chờn đã đứng bên cầu Nại Hà, bên bờ sông Vong Xuyên để khóc. Bốn câu thơ áp chót ta thấy có lệ, có sự khắc khoải trong một tâm hồn bi lụy:
Chập chờn ôm lấy héo hon
Trắng canh gầy guộc lối mòn vọng
âm
Chập chờn khóc với trăm năm
Kiếp nầy thôi những cầm bằng là không
Bôn câu
thơ không còn đề cập đến sự châp chờn ngắn ngủi trên gối chăn nữa, mà nhà thơ “chập chờn ôm lấy héo hon” là đề cập đến
sự chập chờn trong một giấc miên du dài năm tháng. Trong giấc miên du đó, nhà
thơ đã đi suốt trên lối đời, dưới ánh
trăng gầy guộc để khóc trong quá khứ, khóc trong hiện tại và sẽ khóc trong
tương lai. Tiếng khóc đó Trần Mai Ngân nghe vọng âm trên lối mòn và dưới ánh
trăng, bởi thế nhà thơ mơi thốt lên: “Châp
chờn khóc với trăm năm/ Kiếp nầy thôi những cầm bằng là không” là khóc suốt
cả một đời người.
Cuối cùng ta thấy Trần Mai Ngân lau lệ và quay về với thực tại, quay về với kiếp này:
Tiếng chuông , tiếng mõ não nùng
Lời riêng lạc lối, lời chung nghẹn ngào!
Nhà thơ đã
tỉnh giấc, trong đêm khuya nghe tiếng chuông tiếng mõ từ một ngôi chùa nào đó
vọng đến. Trong đêm khuya, nhà thơ suy nghiệm bi quan về một kiếp vô thường
trong cuộc sống hiện tại, rồi thì từ đó, hệ lụy của giấc ngủ chập chờn đã làm
cho nhà thơ yếm thế, cảm thấy lạc lối trong hướng đời, bơ vơ giữa trần thế, lại
khóc nghẹn ngào trong tiếng chuông mõ vọng trên không gian.
Tôi thường viết, thơ Trần Mai Ngân - Khúc thụy du giữa
đời. Thụy du có nghĩa là đi trong mơ, thường là những giấc mơ đẹp. Thế nhưng
thơ Trần Mai Ngân có những giấc mơ đẹp và những giấc mơ không đẹp như giấc mơ
hôm nay. Tuy nhiên giấc mơ nào của Trần Mai Ngân cũng đem đến cho ta nhiều cái
đẹp trong hình ảnh, trong suy tư, trong ý nghĩa để tạo thành những bài thơ tuyệt
hay.
“Chập Chờn Gối
Chăn” cũng là một khúc thụy du, từ một khúc thụy du ngẵn, nhà thơ đưa ta đi
đến khúc thụy du dài của cả một vòng đời, cho ta chiêm nghiêm lẽ vô thường bằng
tính thơ, cho ta đến bên sông Vong Xuyên, bên cầu Nại Hà để nhìn hoa Bỉ Ngạn độc
đáo biết bao, còn cho ta chập chờn với nỗi
băn khoăn, với tình phai nhạt, với trăn trở cuộc đời, với lạc lỏng chính ta, với
bơ vơ giữa trần thế, để quay về trong tiếng chuông mõ ngân êm đềm giữa canh
khuya,
“Chập Chờn Gối
Chăn” đã đưa ta đi trọn một kiếp người bằng một khúc thụy du quyến luyến sầu,
trong thi vị thơm ngan ngát của thơ!
Châu Thạch
KHÔNG BÀY TỎ
Tôi đến đây tìm trên ô cửa cũ
Dấu vân tay mình đã bấu thật sâu
Phút phù hoa thần thánh như tình đầu
Chân khuỵu giữa mênh mông trời vô vọng
Tôi trở về lạ xa từ giấc mộng
Cây Sầu Đông cũng lặng lẽ buồn theo
Tuổi úa vàng dấu heo may trên mắt
Có dõi theo cũng mù loá phương trời
Bốn mùa đi rồi đến vẫn im hơi
Cuồng quay bởi những lời không bày tỏ!
HÀ TIÊN
Về Hà Tiên
Đêm nằm nghe con sóng vỗ
Biển mặn tràn bờ lao xao
Xoá đi dấu tích ngọt ngào
Đêm hôm ấy trăng sao đi ngủ sớm…
Đêm Hà Tiên
Hẹn dẫn nhau ta đi trốn
Tìm bình yên trên những vòng xe
Đèn phố vàng hắt xuống vỉa hè
Ôm thật chặt sợ xa nhau mãi mãi…
Đêm Hà Tiên
Anh lạc em - lạc đời - lạc lõng
Lạc đôi môi - hương ấm vòng tay
Em có cầu trời đừng để nhạt phai
Hà Tiên đó, dấu chấm nhỏ trên bản đồ - anh và em đã đến!
THÁNG SÁU
Khươi tàn tro cũ tìm nhau
Nhiệm mầu tháng Sáu trước sau vẫn đầy
Hôm xưa mưa trắng cổng trời
Trên thuyền hoa nở nụ cười khai nguyên
Tháng Sáu ve gọi hàn huyên
Đong đưa hoa lá phận duyên vội vàng
Mây bay phụ bạc ngỡ ngàng
Mặt trời che khuất bẽ bàng bóng trưa
Tháng Sáu về lại bến xưa
Một con thuyền cũ như vừa đâu đây
Tháng Sáu tình vẫn khẳm đầy
Trong tôi sao đã qua ngày sang đêm
In nhoà tường trắng bên thềm
Dáng hoa hoá đá lệ mềm chân như!
Trần Mai Ngân
ĐÊM VẼ
Đêm nguệch ngoạc nỗi buồn
Vẽ vành khăn sô trắng
Để tang lời chia tay
Ngại ngùng trên môi ai…
Đêm chấm nét lạnh lùng
Lời gian dối côn trùng
Gọi nhau trong tuyệt vọng
Đã tan vào hư không…
Đêm ve vuốt mênh mông
Bóng đổ sầu thăm thẳm
Vách tường lạnh căm căm
Biết mình hóa xa xăm!
Đêm nối đêm thật dài
Tôi là tôi hay ai…
TA VỀ
Ta về nhẹ như sương
Ngồi soi lại bóng mình
Có dòng sông lặng thinh
Trăm năm cõi vô minh
Ta về vàng đèn khuya
Bước ngập ngừng sợ vỡ
Ai đang tròn giấc mơ
Nào biết đời thờ ơ...
Ta về xưa cổ tích
Người như dấu chim bay
Mộng đã tan theo ngày
Trốn chạy tình loay hoay
Ta về nhuộm sắc không
Máu đỏ con tim khóc
Ngàn Bỉ Ngạn mênh mông
Lòng đã cách xa lòng
Ta về lạc lối đi
Chánh điện buồn hương khói
Nhặt cánh hoa từ bi
Chuông ngân... bóng em quỳ!
TÔI TRỐN ĐI ĐÂU...
Tôi trốn đi đâu tháng Năm ơi!
Khi Phượng đỏ và Bằng Lăng tím trời thương nhớ
Bao nhiêu năm vết thương như vẫn còn rất mới
In sẹo hằn sâu ngày lặng lẽ chia xa...
Tôi trốn đi đâu để dĩ vãng xoá nhoà
Đôi mắt ấy, níu tôi như trượt ngã
Và từ đó quê nhà thêm buồn bã
Câu hát ru con, ru nỗi ngậm ngùi...
Tháng Năm rồi. Mưa sẽ rơi rơi
Bằng Lăng tím chơi vơi theo gió
Cho tôi trốn giấu mình nơi đâu đó
Vỗ về tôi năm tháng đã qua!
Bằng
Lăng nào nhạt tím phôi pha
Và
mai mốt... chắc lòng tôi cũng lạ!
Trần Mai Ngân