Home » hàn thiên lương
- Trang chủ
- |
- Giới thiệu
- |
- Quy ước
- |
- Tác giả
- |
- Thư ngỏ
- |
- Lá thư Bông Tràm
Tác phẩm kỷ niệm 10 năm hoạt động của Bông Tràm, có sự góp mặt của 50 tác giả với trên 100 tác phẩm. Sách dày 312 trang, khổ 13 x 19 cm, giá 100.000 đồng.
Nỗi Lòng
Áo người phơ phất
qua cầu
Sau lưng bỏ lại nỗi
sầu cho ai
Thời gian nắng gió
áo phai
Lòng đau nhớ mãi
nhớ hoài áo xưa!
Lệ rưng xa biệt
bao mùa
Lòng đau kỷ niệm nỗi
chờ mênh mông
Thời gian như nước
xuôi dòng
Tháng năm hiu quạnh
nghe lòng ngẩn ngơ!
Người đi gió bụi mịt
mờ
Khói sương chắn nẻo,
quê xưa ngút ngàn
Biệt mù biết mấy
mùa sang
Sông chiều bến cũ
nắng vàng hắt hiu
Nhớ về ngõ quạnh
cô liêu
Nhớ ơi là nhớ những
chiều vàng thu
Gót đời viễn xứ về
đâu
Nước non bảng lảng một
mầu khói sương!
Hoàng hôn mây trắng
tha phương
Gợi tình cố quốc lòng
buồn rưng rưng
Bước đi từng bước
ngập ngừng
Đau hồn tha lữ
bâng khuâng giữa đời!
Mộng hồi cố quận
xa xôi
Mơ ngày tương hợp
nghe lời ai phân
…Thời gian mãi mãi
rơi dần
Tóc nay trắng điểm,
lặng thầm đêm đêm
Cung đàn xưa
Cung đàn xưa lỗi
nhịp mấy trường canh
Nên thơ chết giữa
dòng sầu đẫm lệ
Đời thanh xuân
phai tàn trong dâu bể
Người xa người héo
úa trọn ngày xanh!
Đêm thức giấc bùi
ngùi nghe mưa đổ
Biết phương nào gởi
nỗi nhớ niềm thương
Ôi xa lắm! - mịt
mù xa tít tắp
Phía chăn trời hay
mé núi mờ sương!
Nhớ từng đêm thềm
xưa trăng rải ánh
Bản tình ca em hát
quyện lời thơ
Mình ngây ngất hồn
say vào cõi mộng
- Rồi thuyền xưa cứ
mãi mãi xa bờ!
Đâu hạnh phúc đâu
thuyền trăng huyền ảo
Nàng tiên xa, - xa
khuất cõi vô cùng
Vẳng tiếng nhạc dư
âm sầu đọng lại
Cuộc tương phùng
chừng vạn thuở mông lung!
Em xa khuất phương
trời sầu… viễn mộng
Dõi mắt tìm chỉ thấy
núi rừng xanh
Ngoài biển xa chập
cùng cơn sóng dữ
Trên bến đời hạnh
phúc thật mong manh!
Anh vẫn viết những
dòng thơ thương nhớ
Theo gió chiều thơ
chấp cánh bay xa
Mong gặp lại cung
đàn xưa tri kỷ
Bản tình ca dạo lại!...
- kiếp nào đây!?
Phật tự chiều hôm
Qua đây nhẹ nhõm
gót phong trần
Tiếng mõ lời kinh
gột sạch dần:
- Hận oán trong
lòng đời thế tục
- Tham tà tận đáy
não tâm can.
Bước vào Phật tự
quên danh phận
Qùy giữa đạo tràng
giữ thiện tâm.
Vằng vặc non cao
mây lảng đảng
Kinh chiều tâm đạo
rõ phù vân!
Khói sương
Tím chiều lạnh gió
tha phương
Núi rừng thiêm thiếp
hồn thương nhớ đầy
Chim trời lẫn khuất
đường mây
Hồn ta thơ thẩn
hao gầy ý thơ!
Bước đời lữ thứ bơ
vơ
Quê xa biền biệt mịt
mờ khói sương
Dấu xưa còn mãi vấn
vương
Bóng xưa mờ tỏ nỗi
buồn mênh mông.
Thuyền ai theo nước
xuôi dòng
Về xa… ray rức nỗi
lòng người đi
Gió ru vào lá thầm
thì
Tưởng chừng lời
nguyện huyền vi kiếp nào.
Lệ đời chan chứa thêm
sầu
Tỉnh mê trong giấc
qua cầu chiêm bao
Cõi trầm luân bước
lao đao
Chờ trông nửa kiếp
nghẹn ngào lời xưa.
Tỏ sao tâm ý cho vừa
Đau hồn thiên cổ
khóc mùa trầm luân
Đời mau tàn cuộc
mùa xuân
Loanh quanh ảo ảnh
phù vân giữa đời!
Bài kinh chưa nguyện
hết lời
Tiếng chuông đồng
vọng giữa trời mênh mông
Nỗi buồn tàn thu
Ta nay mặc áo phù
vân
Nghe mùa thu rớt
bâng khuâng giữa đời
Quê nhà còn mãi xa
xôi
Niềm đau canh cánh
ngậm ngùi chưa phai.
Thu tàn trời đất
nghiêng say
Rừng chiều trút lá
vàng bay mịt mù
Nghĩ đời một cõi
phù du
Thuở nào xuân sắc
nay mùa phấn bay!
Thương ai mắt lệ
vơi đầy
Chờ trông mòn mõi
hao gầy thân mai
Người đi khuất cuối
chân mây
Nỗi lòng để lại dặm
dài bơ vơ!
Lòng riêng còn rõ
dấu mơ
Tự thân gian khổ nắng
mưa dãi dầu
Cõi người lạc chốn
bể dâu
Ra đi hôm sớm nát
nhàu lầm than!
Cố nhân xa vắng bạt
ngàn
Rưng rưng lặng lẽ
nuốt ngàn nỗi đau
Tàn thu trời đất bạc
màu
Lòng riêng ray rức
giọt sầu biệt ly!
Hàn Thiên Lương
Cuộc đời
Mang tiếng khóc
ban đầu mà ra
Trần gian là một
cõi ta bà
Đường đi gập ghềnh
và khúc khuỷu
Cõi hồng trần
nhiều cảnh can qua!
Thật tế đời
người là hữu hạn
Trôi qua như giấc
mộng phù du
Nhưng người
lại bon chen giành giựt
Gây cho nhau
bao mối hận thù!
Người giàu sang
khinh kẻ nghèo khó
Có chức quyền
tàn hại dân đen
Tưởng chừng
mình mãi đời danh vọng
Lắm kẻ ninh thần
cất tiếng khen!
Ôi thôi người sống
đời mông mụội
Tâm ma chẳng biết
lối đi về
Trước
sau mờ mịt luôn tăm tối
Danh lợi nổi
chìm ngập bến mê!
Sao vấn vương
chi bao ảo tưởng
Cho thân lấm
láp bụi phong trần
Có đâu thân
mình sạch sáng mãi
Rồi lại cô đơn
phủ tối dần!
Cát bụi mà thôi
một cuộc đời
Gió bão làm đau
trọn kiếp người
Thời gian vun
vút qua nhanh lắm
Nhắm mắt rồi
tay trắng buông xuôi!
3-11-2023
Chẳng phôi pha
Cớ sao trăng rụng
xuống cầu
Để cho sông vắng
phai màu nước xanh
Vì sao lá lại
lìa cành
Chuyện đời tan
họp người đành cô đơn!
Nửa khuya
nghe tiếng vạc buồn
Thương
sao chinh khách dặm trường xa xôi!
Gần nhau chưa
được cạn lời
Người đi biền
biệt bên trời xa xăm!
Thời gian dần rụng
tháng năm
Niềm dau mong đợi
tím bầm con tim
Biệt mù như một
cánh chim
Giữa đời tang hải
biết tìm đâu ra!
Đoạn trường! -
lòng chẳng phôi pha
Nguyện cầu cho
khách đường xa mau về
Sánh vai trên
bước đường quê
Nhìn trời sáng
tỏ trăng thề lung linh!
Xa xôi cố giữ
trọn tình
Mong ngày tái họp
có mình có ta
Bao nhiêu năm
tháng chia xa
Trong ngày
tương ngộ chung trà ngát hương !
8-7-2023
Thơ và mùa
Thu
Mưa thu từng giọt
gọi nàng thơ
Bước thu
qua sương khói mịt mờ
Cánh
lá rơi ru hồn thi sĩ
Thao thức canh
trường mãi mộng mơ!
Thơ như sương
nhẹ ủ vào tim
Khơi dậy tình
yêu vạn nỗi niềm
Xa cách nghìn
trùng luôn thương nhớ
Thơ lưu bóng
hình giữa trái tim!
Thơ không chỉ
buồn có lúc vui
Gợi tình đôi lứa,
kết thành đôi
Trăm năm vẫn nhớ
tình thơ cũ
Chỉ một lời thơ
ý trọn đời!
Cùng níu thơ
nhau kết nghĩa tình
Cho nguồn thi hứng
nở mông mênh
Xướng họa thi
ca vườn hạnh ngộ
Thơ nở thành
hoa kết mộng lành!
Thơ vướng tình
thu đẹp biết bao
Có lúc vi vu
như gió thoảng
Khi thì bay bỗng
dõi trăng sao
Thơ lại sầu thu
nhìn lá dổ!
Thơ và thu
chung tình thiên kỷ
Thu đến thơ
vàng như lá thu
Thu đi thơ buồn
sầu vạn lý
Thơ ngóng trời
xa cõi mịt mù!
1-11-2023
Hoa đời
Thì thôi nước
chảy qua cầu
Đào tươi thắm sắc
nhạt màu cuối xuân
Thi nhân chẳng
biết bao lần
Vì hoa hệ lụy
phai dần tóc xanh.
Gió xuân còn ủ
duyên lành
Vườn đào sao vắng
bóng oanh trở về
Cô đơn vất vưởng
sơn khê
Nỉ non tiếng
hót não nề lời than.
Đào tươi rồi
cũng phai tàn
Ngang qua vườn
cũ ngỡ ngàng lệ rơi
Nhìn hoa ai chẳng
ngậm ngùi
Hết thời
xuân sắc cánh rơi nhụy tàn.
Thương thay
duyên kiếp lỡ làng
Dáng xuân đài
các muộn màng mùa yêu
Màu tươi nét ngọc
diễm kiều
Cớ sao nhan sắc
lại nhiều oan khiên.
Cõi trần nào phải
cảnh tiên
Nắng mưa bão tố
lụy phiền trầm luân
Hoa đời chóng
nhạt màu xuân
Nổi trôi giữa
kiếp phù vân bồng bềnh!
Kiếp người
Chút rong rêu cần
chi ta vướng bận
Trên bước đời lắm
đồi dốc chông gai!
Lúc ngược xuôi
thật nhọc nhằn lận đận
Chỉ một mình biết
chia sẻ cùng ai!
Khi hụt hẫng
vai quằn luôn thở dốc
Trong đau
thương mới rõ được tình người;
Lòng hờ hững ẩn
tàng gương mặt ngọc
Ý hiểm sâu
trong cười nụ tinh khôi!
Dẫu trăn trở cuộc
đời luôn vẫn vậy
Hay đổi thay ảo
hóa thật vô thường
Trên bước đi biết
bao là cạm bẫy
Nỗi oan tình mờ
lệ chuyện tai ương.
Người gắng sức
bon chen: -Sao tội nghiệp!
Bận tâm hoài lặn
lội cõi phù vân
Mắt đổ lệ bao lần
buồn tan hiệp
Cõi đi về ngày
tháng cứ bâng khuâng!
Đêm tỉnh thức
nghe hồi chuông cứu độ
Mấy hồi kinh
lan tỏa tự miền xa
Sao bỗng thấy đất
trời như gần lại
Giữa không gian
ngàn khúc hát giao hòa.
Thôi cố giữ cõi
lòng mình êm ả
Lắng hồn nghe
thật kỹ tiếng chuông ngân
Lặng lẽ đưa
thuyền tâm về bến giác
Vội vàng chi cộng
nghiệp cõi phù vân!
Hàn thiên Lương
Thu về
Hết hạ thu về
trăng ở đâu?
Từng cơn gió lộng
suốt canh thâu.
Bao ngày khói tỏa
vàng cánh lá
Mấy độ sương giăng
trắng mái đầu!
Gió thoảng rì rào
sầu chức nữ
Mưa rơi tí tách lạnh
chàng ngâu
Bâng khuâng lặng
ngắm mùa thu úa
Tự hỏi bao giờ hết
biển dâu?
Nhìn đóa Quỳnh buông
cánh rũ
"Từ một đêm
đóa Quỳnh buông cánh rũ"
Lời thơ ai bỗng tắt nghẹn giữa dòng
Tiếng sáo trúc nửa đêm buồn hơn khóc
Như nhớ người đang trải bước long đong.
Em có khóc khi Quỳnh
buông cánh rũ
Lời thơ ai vắng biệt mãi trên đời
Tình yêu thương lỡ làng xa bến hẹn
Khi thu sang khoắc khoải nhớ nhung hoài!?
Anh mộng mị từng
đêm trong giấc ngủ:
Nghe lời vàng em ngâm khẻ bài thơ
Bàn tay em đỡ từng lá thu vừa đổ
Hương tình yêu tràn ngập giữa cơn mơ!
Chiều nay chừng
như mùa thu đang khóc
Cho cuộc tình quá trễ nữa đời sau
Đang đắm say nụ cười gương mặt ngọc
Thoảng phút nào, đành vội vã xa nhau!
Chiều mùa thu ngồi
vườn sau vắng lặng
Nhìn mây bay tản mạn họp rồi tan
Từng cánh hoa vào thu đang rã cánh
Tựa kiếp người đành bỏ cuộc dở dang!
Nhớ quê
Từng bước xa quê lạnh
gót đời
Ngoảnh tìm quê cũ
mãi xa xôi
Nhớ sao là nhớ chiều
thôn cũ
Tiếng hát đò đưa
quá tuyệt vời!
Nhìn khói hoàng
hôn tỏa mái tranh
Xa trên đỉnh núi
mây xây thành
Mẹ già đun bếp cơm
chiều muộn
Mong đợi con về mẹ
ngó quanh!
Nhiều cô thôn nữ
đang tưới đậu
Luống đậu hoa vàng
ướm nắng thu
Có cô cười nụ
nghiêng vành nón
Len lén nhìn người
khách viễn du!
Ta bước qua lối
mòn xóm nhỏ
Lân lân ngây
ngất cảnh nương chiều
Cánh cò ẩn hiện
trên đồng lúa
Rì rào dậu trúc
gió hiu hiu!
Qua ngõ nhà gặp cô
láng giềng
Nhìn nhau cô nở nụ
cười duyên
Cõi lòng rộn rã
nhưng thinh lặng
Thầm hẹn cùng nhau
giấc mộng hiền!
Nhưng rồi lửa khói
dậy thôn trang
Giấc mộng tình đầu
phải dở dang
Rới bỏ xóm làng
đành chia biệt
Thương sầu quê cũ
cảnh lầm than!
Nay bước đường thu
nhớ thật nhiều
Nhớ từng mái rạ nắng
xiêu xiêu
Thương bóng mẹ
già giờ đã khuất
Đâu cảnh thôn
trang những buổi chiều?!
26-10-2023
Mùa thu lá bay
Mùa thu lá bay
lòng nhớ nhau hoài
Dù đã
xa xăm nghìn trùng cách biệt
Đường thiên lý ơi!
- mấy dặm dài?
Sao đi mãi chẳng
bao giờ trở lại?
Mùa thu lá bay mịt
mờ cuối ngõ
Dòng sông trăng
mãi mãi chảy về xa
Nghe con nước chừng
như đang nức nở
Bến bờ xanh còn biền
biệt quê nhà!
Mùa thu lá bay cõi
lòng thêm nỗi nhớ
Nắng vàng phai
tình chẳng phai mờ
Mãi bước đi trong
cõi buồn cô lẻ
Bóng người xưa mờ ảo
hiện trong mơ!
Mùa thu lá bay người
xa nhau rồi
Từng giọt mưa rơi
buồn như giọt lệ
Người bên trời
thương khóc kẻ xa xôi
Đêm thức giấc rưng
sầu hồn cô lẻ!
Mùa thu lá bay đi
về mấy độ
Mãi chờ trông chưa
gặp lại bao giờ
Mảnh trăng treo tỏ
mờ trên vách núi
Mây đầy trời che
khuất bóng người xưa!
Trăng và Thi Nhân
Trăng treo mé núi
lưng trời
Tình yêu thi sĩ trọn
đời cùng trăng
Nhìn
trăng dõi ánh cung hằng
Trăng tàn lòng thật
bâng khuâng nỗi tình.
Đêm rằm trăng sáng
lung linh
Trăng soi bóng nước
rõ hình quê xưa
Trăng thề năm
tháng đợi chờ
Trăng mờ ẩn hiện lời
thơ trữ tình!
Trăng tròn chiếu rạng
sân đình
Trăng thu soi tỏ
thuyền tình bến thương
Trăng buồn hiu hắt
nẻo dường
Thương ai cô lẻ
mãi buồn đêm thâu!
Bến chiều còn đợi
đò ngâu
Cớ sao biền biệt,
biết đâu mà chờ
Nhớ xưa trăng tỏ
rong chơi
Nay trăng ai xẻ
làm đôi mất rồi
Chừng như họ bán từ
lâu
Phải chi bán cả nỗi
sầu thi nhân!
4-10-2023
Hàn Thiên Lương
Núi rừng Thu
Chiều xuống rừng thu
lá đổ buồn
Ngõ qua trơn trợt
gió mưa tuôn.
Lá rừng mấy độ thu
vàng mộng
Núi đá bao mùa đỉnh
trắng sương.
Có biết ngàn năm
rừng nhớ núi
Nào hay vạn thuở núi
thương rừng?
Thu vàng mấy độ rừng
thay lá
Núi cứ âm thầm
thương tiếc luôn!
Trăng và Thi nhân
Trăng treo mé núi
lưng trời
Tình yêu thi sĩ trọn
đời cùng trăng
Nhìn
trăng dõi ánh cung hằng
Trăng tàn lòng thật
bâng khuâng nỗi tình.
Đêm rằm trăng sáng
lung linh
Trăng soi bóng nước
rõ hình quê xưa
Trăng thề năm tháng
đợi chờ
Trăng mờ ẩn hiện lời
thơ trữ tình!
Trăng tròn chiếu
rạng sân đình
Trăng thu soi tỏ
thuyền tình bến thương
Trăng buồn hiu hắt
nẽo dường
Thương ai cô lẻ mãi
buồn đêm thâu!
Bến chiều còn đợi đò
ngâu
Cớ sao biền biệt,
biết đâu mà chờ
Nhớ xưa trăng tỏ
rong chơi
Nay trăng ai xẻ làm
đôi mất rồi
Chừng như họ bán từ
lâu
Phải chi bán cả nỗi
sầu thi nhân!
4-10-2023
Nhớ thu nào
Một góc trời thu ngập
lá vàng
Ủ màu thương nhớ hồn
vương mang:
Dáng ai buồn đợi
chiều quê tím
Biền biệt xa nhau
đến ngút ngàn!
Biết mấy thu rồi xa
cố hương
Vàng thu lá đổ gơi
thêm buồn
Nhớ xưa nhớ mãi dòng
sông nhỏ
Có chiếc đò chiều
cập bến thương!
Quê nhà thu đến lá
không vàng
Chỉ mưa lất phất báo
mùa sang
Hạ tàn, gió nhẹ ru
cành lá
Khẻ động êm êm tựa
khúc đàn!
Ôi
nhớ thương quá mùa thu đó
Những bé thơ tung
tăng đến trường
Tà áo trăng bay bay
theo gió
Dõi mắt nhìn theo…
thật vấn vương?!
Ở đây sao lá rơi
nhiều quá
Cảnh trước vườn sau
ủ sắc vàng
Làm xót hồn côi, đời
lữ thứ
Càng trêm ngơ ngác
lúc thu sang!
Cuộc đời xa
xứ chỉ thu sầu
Mưa rơi ray rứt giọt
lệ ngâu
Nhìn xa mờ mịt… thêm
thương nhớ
Quê cũ nhớ hoài lạnh
tim sâu!!
8-10-2023
Thu lữ thứ
Mây giăng lơ lửng
giữa từng không
Gợi nhớ người ơi
thật não lòng.
Mỗi độ thu về còn lữ
thứ
Bao mùa lá rụng vẫn
xa trông!
Quê xưa biền biệt
buồn nhung nhớ
Xóm cũ xa mờ mãi đợi
mong.
Lỡ bước đường thu
buồn quạnh vắng
Mơ ngày hội ngộ giữa
non sông !
1-10-2022
Thu sang gợi nhớ
Hè qua thu tới: mùa
sang
Bâng khuâng nhìn cảnh lá vàng phủ sân
Thương người xa… chẳng được gần
Nhớ xưa cùng sánh
bước chân với mình.
Ngồi kề kể chuyện tâm tình!
- Cách ngăn còn nhớ
chuyện mình hay quên?
Nhớ không những
chiều mưa nghiêng
Thương em lấy nón che em… em cười?!
Mùa thu lá cứ rơi rơi
Lòng ta tiếc mãi nụ cười xa xăm!
Hàn Thiên Lương
Buổi chiều rất nhớ
Ngày cuối hạ,
buổi chiều rất nhớ
Rừng thông xanh
ủ nắng nhạt màu
Dòng suối nhỏ
rầm rì than thở
Khiến lòng ta
khắc khoải bơ vơ!
Thơ thẩn đàn
chim lẫn bóng mây
Cớ sao chim bỏ
rừng cây?
Buồn như ta giờ
đang xa xứ
Phiêu bồng lạc
lõng cánh chim bay!
Nhạc gió qua
rừng ôi bi thiết
Tựa khúc đàn
lòng lỗi phím tơ
Nhưng kẻ gieo
sầu đâu có biết
- Héo úa phai
tàn trọn giấc mơ!
Đàn chim di trú
bay lữ thứ
Người cũng lang
thang giữa buổi chiều
Thơ thẩn hồn đau
nhiều tâm sự
Biết tỏ cùng ai?
- chốn tịch liêu!
Lặng nhìn
mây trắng đang phiêu bồng
Như kiếp
con người mãi long đong
Góc biển chân
trời sầu viển xứ
Tuổi cuối mùa
rồi, vẫn đợi mong!
Nhín chim bay… bay
mãi về xa
Lòng người cô lữ
vẫn thiết tha
Nhớ khói lam
chiều vương mái rạ
Trong bếp chiều
hôm có mẹ già!
22-8-2023
Mùa hạ qua
Mùa hạ ơi sao vội vàng xa biệt
Cành lá xanh nhớ
nắng đã phai màu
Gió nhè
nhẹ chở thu vào vườn nhỏ
Từng đóa hồng rã
cánh rụng rơi mau!
Đàn chim nhỏ
dưới hiên nhà ủ rũ
Cất tiếng buồn
tiếc nhớ lúc hè sang
Trời nắng ấm
nhởn nhơ tung cánh lượn
Trong vườn xanh
cao tiếng hót họp đàn!
Cảnh hoàng hôn
bướm ong đà vắng biệt
Mặt hồ xanh lam
ố… lá rơi vàng
Đàn cá nhỏ lặn
sâu như trốn gió
Sợ đêm về nước
lạnh ánh trăng tan!
Ta lần bước qua
lối mòn cỏ úa
Chẳng vội vàng
mà cảm thấy lang thang
Phía rừng xa giờ
nầy ai nhóm lửa
Nấu cơm chiều
hay sưởi gót đi hoang!
Sao bỗng nhớ hạ
nào bên xóm nhỏ
Giữa dòng xanh
văng vẳng tiếng ai hò
Lời quê hương in
cõi lòng vạn thuở
Trời khuya khuya
nghe rõ tiếng gọi đò!
20-8-2023
Trường xưa, tình
cũ
Nhìn ảnh trường
xưa khoắc khoải buồn
Đâu thời thơ ấu
đầy yêu thương
Bạn bè xanh tóc
môi hồng thắm
Đẹp bước chân
chim vội đến trường!
Cô thầy ta
nghiêm nhưng thật hiền
Luôn nhắc học
trò vẹn bút nghiên
Ơn thầy bao thuở
chưa đền đáp
Nay thầy già
lắm… chắc quy tiên!?
Bạn bè thuở ấy
đã biệt tăm
Nhớ nhau xa
cách… lệ rơi thầm
Tình xưa có còn
vương cánh phượng
Nhớ lắm người ơi
đã mấy năm!
Hàn Thiên Lương