Hội tụ văn học - lựa chọn thú vị - Nguyễn Quang Hòa

Chặng đường 10 năm, tuy không hẳn dài nhưng đâu đến đỗi ngắn. Có chăng là một chặng đường với nhiều trăn trở vì những được mất không ngờ. Không thể đi sâu vào thành tựu mà văn nghệ Bông Tràm đã có, vì thành tựu ở Bông Tràm mặc nhiên đã mang tính khẳng định, hệ quả từ tư duy minh triết hàm súc tính nhân văn mà Bông Tràm đã chọn. Từ tư duy minh triết, những người thực hiện quyết đẳng đeo mong đạt được trong chừng mực có thể ít nhiều thành tựu để được hoà nhập vào mặt bằng chung văn hóa nhân văn. 

Nét đẹp của Bông Tràm là ở tư duy mở, mở để góp nhặt tinh túy văn hóa cộng đồng. Vì, ở mỗi con người đêu có góc nhìn về nhân văn khác nhau, do đó cũng đa dạng về nhận thức và quan điểm, thành thử thú vi. Văn học luôn hàm súc tính nhân văn nên không thể bó hẹp với mỗi cá nhân, vì mỗi nhân sinh có mỗi góc nhìn khác nhau về hiện thực xã hội. Mở rộng và tiếp nhận cũng là quy luật của tư duy nếu muốn có được sự thành tựu chung vì lợi ích chung mang tính cộng đồng. Sẵn sàng đón nhận nhưng cũng sẵn sàng hòa đồng. 

Không thể phủ định, yếu tố con người là nhân tố cốt lõi của kiến tạo, của thành tựu. Lịch sử loài người đã chứng minh rằng, sự phát triển của mỗi quốc gia, phụ thuộc rất lớn vào chất lượng của tầng lớp tinh hoa. Bởi họ là những người có thực học. Và khi đã có khẳng định con người nhân tố cốt lõi của kiên tạo. Vậy có khi nào trong bất chợt chúng ta lại có trăn trở: Con người là ai? Cuộc sống này có ý nghĩa gì? Hiện hữu người có ý nghĩa gì?… Chung quy, con người là đối tượng chung cho nhiều lãnh vực và cũng là đề tài suy tư của nhiều nhà tư tưởng. Tuy nhiên phải cần có sự tương thích trong chủ định phát huy con người vì trước quá trình đổi mới và hội nhập, đất nước lại đang cần những nguồn nhân lực chất lượng cao, đáp ứng công cuộc kiến tạo.      

 


Tính dân tộc trong văn học là một vấn đề lớn. Tính dân tộc là một trong những phẩm chất quan trọng hàng đầu của nền văn học. Vả lại tính dân tộc là tính cộng đồng, một sự liên kết tiếp nối nòi giống. Tầm quan trọng của tính dân tộc là mấu chốt để giữ được bản sắc dân tộc, vì với diễn biến của lịch sử mang màu sắc chính trị sâu sắc thường làm thay đổi khái niệm về bản chất nhân dân và đất nước. Riêng với văn học đồng bằng Nam Bộ, định hướng nào để phát huy trọn ven tính dân tộc nói chung, sắc thái địa phương nói riêng? Cần không một tư duy mở để phát huy hết vai trò văn học hàm súc tính nhân văn dân tộc? Cần không mãi gói gọn trong phạm trù địa phương?

Trong khi do tính chất đặc thù địa lý là nền tảng làm nên những mảng văn học đẫm tính vùng miền. Chẳng hạn như Đồng Tháp có Hò Đồng Tháp, hàm súc tính đặc trưng văn học. Hơn nữa, Đồng Tháp vốn là vùng miền gắn liền với bến nước dòng sông, nên đâu thể trách được khi tâm thức cư dân luôn trĩu nặng tâm tình khắc khoải cùng bến nước hồn sông. Có lẽ sẽ bất ngờ với người xứ khác khi bất chợt về với miệt đồng Đồng Tháp, tự dưng ngỡ ngàng với dặt dìu âm điệu mượt mà ở câu hò dân gian. Xin đừng lạ, vì đó là góc tình dân gian, là góc tâm tư tình cảm của người miệt đồng mà thôi. Thử nghe, nghe đi để rồi mà hờ hững, có được không, hay để rồi mãi day dứt với ý tình đằm thắm đến lạ. Hò Đồng Tháp, vốn dĩ là một trong những làn điệu dân ca đặc sắc vùng sông nước Nam Bộ. Điệu hò buông lơi thành lãng đãng, thử nghe...

Sau cùng là góc nghĩ muốn được chia sẻ về nghĩa cử người cầm bút.

Ngu nghĩ, nghĩa cử với người cầm bút là để viết và được viết, không duy để san sẻ về những trăn trở, day dứt trước những cảnh đời bất hạnh, mà còn là trọng trách giải tỏa dằn xé nỗi đau đời người vì những trớ trêu nghiệt ngã từ những hành vi trái khoái ở những con người dị biệt, khiến tổn thương những người không đáng phải tổn thương, những con người thuần khiết.

Những hành vi vô nhân tính, nghịch lý đến nghiệt ngã, dù với người hành xử biết rất rõ hành vi ở mình trái ngược với đạo lý nhân sinh, đạo lý thẳm tính nhân văn vốn cội nguồn làm nên giá trị con người. Trong chừng mực, hành vi tha hóa sẽ làm băng hoại xã hội nhân văn của cộng đồng thuần hậu. Trên bình diện hiện thực cuộc sống phức tạp với nhiều mặt trái tiêu cực, đã có nhiều tác phẩm chạy theo thị trường, chạy theo đồng tiền.

Theo truyền thống Đông phương thường nhắc nhở mọi người ăn ở, sống và ứng xử sao cho cuối cùng đạt được cuộc sống hoàn mỹ. Và giáo lý nhà Phật luôn khuyên chúng ta hãy cố gắng tu tập hướng đến mục tiêu chính là cuộc sống hướng thiện, giải thoát, tự tại. Vì thế, mọi người cần có sự chân thật, hướng về nẻo thiện và đạt được thẫm mỹ nơi thân tâm mình. Người nào đạt được ba điều đó thì người ấy hạnh phúc.

Khúc nôi, chúc Bông Tràm thành công và tiếp nối những thành công, khi Bông Tràm vốn là cầu nối văn học.


NGUYỄN QUANG HÒA
–––––––––––––––


>> Vui lòng nhấp chuột vào hình ảnh để về mục lục chuyên đề đặc biệt << 

>> Đọc tiếp…

Hương sắc miệt quê - tản văn Nguyễn Quang Hòa

Mơn man hương vị món quê và từ đó mà cảm nhận được hồn quê. Góc quê dẫu dung dị mãi là thú vị với hồn cách thắm đẫm hương đồng cỏ nội. Vì khi cứ còn đó những mùa đồng phảng phất nét đồng dao, ngọt ngào hồn phách ca dao.

“Mẹ đừng đánh con đau

Để con bắt ốc hái rau mẹ nhờ.”

Đầm thắm chừng ấy, bảo sao không nhớ, không hoài nhớ rồi bất chợt bồn chồn nỗi vui từ hương canh cua đồng mẹ nấu. Con cua đồng, coi xấu xí vậy đó mà vẫn được lòng người ở đồng. Tuy cua lắm lúc làm bực lòng người làm ruộng, giận tức lúa mới sơn sởn non mà tụi cắn. Bọng ém kỹ vẫn bị rò rĩ vì tụi nó.

Nhưng bất ngờ cua đồng được chuộng. Như Bún riêu mà thiếu cua đồng thì lấy gì làm nên riêu hử. Ngộ nữa, tự dưng những quán vĩa hè túm tụm người với đĩa cua luộc màu gạch. Tách bạch ăn càng để được là sang.

Bàng bạc tản mạn vậy thôi chứ ngẫm lại món quê nào bằng món canh cua đồng mẹ nấu. Cua mẹ làm thiệt sạch, đâm giã, gạn lọc lấy gạch để nấu nên riêu. Rau muống đồng chẻ nhỏ, nước canh phơn phớt vàng màu gạch cua đủ sôi là mẹ thả rau vào. Đầy đủ dĩa rau, nào húng dủi, hương rau càng cua thơm thơm mùi đồng, chộn chạo lòng với hương nước mắm đống nấu từ con cá đồng sóng sánh màu hổ phách, ớt mẳn cay nồng không cay xé, hồn quê như từ đó thêm đằm thắm. 

Ở đồng, như được lòng người đồng là con cá lóc miệt đồng. Nhìn con cá nướng vỉ ươm vàng, nhìn thì sang thiệt, mà nói thiệt nghen, ngon thì thấy ngon đó mà nghe thiếu thiếu cái ngòn ngọt của hương đồng sao đâu. Đâu giống như con lóc đồng xỏ xuyên cấm dựng rồi trùm rơm đốt lửa. Độ chừng hai đợt lửa, khơi tro, con cá đen trủi là con cá đã chín. Que tre làm đũa gạn bỏ lớp tro, con cá vẫn lấm lem, hồn quê như ở đó. Xông để con cá ra nửa tàu lá chuối, rau đâu cần thiết chọn, rau dại cứ quơ đại là xong. Nhưng ăn cá nướng lụi là phải ăn với nước mắm dầm me, là số dách. Phạch áo giữa đồng đón thêm gió đồng mà khoái. Khoái nhất là có tí rượu, rượu thì được có sao đâu, miễn trong chừng mực thì đâu làm mất đi nhân cách.

Nhắc đến món đồng chực nhớ.

Nhớ câu nói của ai đó như từ một góc duyên ngẫu nhiên được ăn rồi khoái, khoái nên buông câu nói hàm ý đẩy đưa, những ai về đồng mà chưa ăn món chuột đồng coi như chưa đến miệt đồng. Thân thiết cũng phải thôi với người phương Nam, thời mà còn làm ruộng với giống lúa “Xom mà Ca” (Sơn Nam), con chuột là dấu ấn ở thời mở đất. Theo Vũ Bằng trong “Món lạ miền Nam”, ông gọi thịt chuột là sự huyền diệu, là món ăn chơi lẫm liệt.” Theo ông, “thịt gà, thịt vịt có thể chế biến 5-6 món, thịt bò giỏi lắm là 7 món, còn thịt chuột thì làm được 12 món.” Mà chắc vậy thiệt, vì ngoài Vũ Bằng và Nguyễn Hiến Lê có mấy ai biết rạch ròi về món ăn miệt đồng. Cũng theo Vũ Bằng, món đơn giản nhất là món chuột nướng rơm, rồi xé phay ăn ngon hơn thịt gà. Nào, như chuột khìa nước dừa, xào rau răm, lá cách, củ kiệu, muốn ngon nữa thì chịu khó một chút làm 
chuột quay lu. 

Miệt đồng vốn vậy, tâm tính dân cũng mộc, món ăn cũng mộc, xin nói để bà con cùng vui khi thưởng thức món chuột miệt đồng. Giờ con chuột miệt đồng cũng đổi thân 
đổi phận, như có người thương sao đó, chắc thương thân phận hồi nào tới giờ hẩm hiu nên đem về với phố chợ. Nhưng mà thiệt nghen, nói mà không thẹn, ăn món đồng phải ăn giữa ruộng đồng mới khoái, mới cảm nhận đưọc cái ngọt ngào của hồn quê. 

Nhắc lại con lóc đồng mà không nhắc con rô nghe có chút gì đó thiếu sót với người đồng. Con rô mà kho tộ luôn ngon. Nói ra e dài dòng, mà không nói e có chút gì đó thiếu sót với khách. Đâu phải chọn con cá từ đồng đem kho là xong. Chọn cá cũng phải chọn con cá còn tươi rói, no bụng trứng, làm sạch để cho thiệt ráo nước rồi mới ướp, đâu đó đầy đủ vị rồi mới đem kho. Kho cũng phải kho với lửa riêu riêu đến khi con cá trở mình màu mần quân phơi tròn bụng trứng trong xem xép nước là được. Lu bu chi vậy hổng biết, với những đứa trẻ miệt đồng như ngon nhất là con cá trong ở ơ đất để ghé nhờ đống trấu un muổi rồi quên lửng nên khét, như ngon với tụi là ở cái mùi khét khẹt ở cá.

Hồn quê như cũng từ hương đồng mà trở nên thắm thiết. Miệt đồng như đã nói, vốn đa dạng về ẩm thực, nếu không nhắc về lươn e quá nhiều thiếu sót với ai đó. Với miệt đồng, mùa nước lên cũng là mừa sinh sản của lươn. Người miệt đồng coi vậy mà giỏi thiệt, đâu chỉ có duy nhất con cá đồng làm họ lu bu. Ngoài con cá đồng bung đồng, cũng là mùa sinh sản của lươn. Chừng như người miệt quê bén nhậy với món ăn, nên cũng nhanh nhậy trong việc tìm bắt.

Con lươn với người miệt đồng coi quê mộc vậy nhưng đôi lúc lại là một góc nghĩa tình. Đổ trúm, cầm trên tay con lươn tròn mẩy, thẩm vàng, đứa con biết nghĩa, chợt nhớ còn đó cha đang luống tuổi. Lươn thịt mềm lại nhiều nạt, thôi thì um sả cho ổng, thêm cho ổng cốc rượu nếp than, chắc ổng sẽ vui.

Mỗi miền mỗi món mang đẫm chất hồn quê dân dã riêng.

Như con hến, hầu như miệt quê nào cũng có. Nhưng con hến với người của miền Vĩ Dạ thì khác, con hến nhỏ mà trắng phau. Và cũng từ đó con hến nho nhỏ đã làm nên góc nhớ, nhớ để hoài nhớ, hình ảnh chịu thương chịu khó với quang gánh kĩu ca kĩu kịt trên mỗi nẻo đường mỗi góc phố, quang gánh ở người đàn bà bán Cơm Hến. Cơm Hến ai trót một làn ăn chắc sẽ nhớ. Cơm thơm dẻo, hến trắng phau, nước trong veo, ngọt đủng đỉnh. Thêm nữa hương rau đầy đặng, hương ruốc dìu dịu, như cái dìu dịu có được là từ con ruốc ở Phá Tam Giang. Góc hồn quê như ở đó, ở sự gần gũi ở người bán, gánh hàng có thể ghé ở một lề phố hay một vĩa hè nào đó.

Mà Huế đâu chỉ có rứa, nhắc lại nhớ thuở còn bà. Nẳm ấy ngoại già lắm, vậy mà ngoại muốn tự tay mình làm món “Dưa món”. Nhìn trẹt phơi ở sân, nào màu xanh nỏn ở dưa leo, màu hồng đỏ của cà rốt, màu vàng mơ của khóm, thêm màu thẳm đỏ của ớt, dưới cái nắng đầu ngày trông nó ngộ làm sao. Ngộ nữa là ở “Dưa món” không dấm với dấm mà dấm với nước mắm. Dưa món mà ăn với bánh đòn ngày Tết ngon kỳ cục. 

Nhắc về con ốc đồng, lòng lại bứt rứt tự dưng con ốc trở thành vấn nạn của người làm lúa. Từ dễ tin một phần cũng do lòng tham đùn đẩy mua ốc bưu vàng về nuôi, đâu dè mua họa về mình. Ốc bưu vàng bộc phát tràn lan, phá hại mùa màng, ngậm đắng mà đau. Bây giờ thì đã qua hồi lấn cấn, khi người đồng biết cách dụng ốc. Như ốc làm mồi cho nuôi trồng cá nước ngọt. Và ốc cũng là món ăn đặc thù với người miền Bắc. 

Bún ốc, thử tiếp cận để sớm nhận ra bún ốc lại là góc văn hóa âm thực vùng miền. Với người miền Bắc, nhất là ở những ngày đông mưa lạnh, ăn được tô bún ốc cay nóng thì còn gì bằng. Tuy là món ăn dân dã, nhưng để có được tô bún ốc đúng điệu cũng đâu dễ. Một to bún đúng điệu là sự kết hợp hòa quyện ở hương vị của ốc và các gia vị. Đặc biệt là ở nước dùng của bún là sự tinh tế để khách ưng lòng. Món rau đặc thù như không thể thiếu, chanh ớt, khế chua, cà chua. Dụng ốc chỉ dụng phần thân của ốc, nước ốc phải trong mới là tô bún ngon.

Ngoài bún ốc, chừ như ốc còn là thú ăn vặt của lề phố, nhất là ở những lề phố của những thành phố. Góc nhỏ nhỏ, ghế con con, vậy mà ngon mới lạ, góc Ba Hạt ở Chợ Lớn. Một góc bàn nho nhỏ vừa đủ cho hai người đôi lúc ba người cũng được, đĩa ốc vương khói thoáng mùi lá chanh, như đó cũng là tính cách ở những ai thích la cà hè phố về đêm. Nếu chỉ ngần ấy thì đâu đáng để nói, khi còn đó ốc nướng, ốc xào chuối xanh, nhất là mon ốc xào sả ớt nổi tiếng ở Hàng Bông - Hà Nội.

Mỗi miền mỗi vẽ, chỉ qua loa cho được vẽ, chứ ẩm thực vừa là nét văn hóa vừa là góc nghệ thuật phản ánh rõ nét văn hóa từng vùng miền. Nói sâu là phải nói dài thượt mới được, chứ đâu chỉ ngán gọn mà được.        

Thôi thì, ngần này chắc cũng tạm ổn!

                                                                                                           

Nguyễn Quang Hòa

>> Đọc tiếp…

Mung lung mối nối nhịp cầu - tản văn Nguyễn Quang Hòa

Cổ Chiên, Ba Lai, Gành Hào, Ba Thắc, Châu thổ Cửu Long vậy đó mãi giắng mắc những dòng sông, như nhờ vậy người của miệt sông ai cũng có cho riêng mình dòng đục trong để thương và để nhớ. Thân thương nhất là dòng nguồn gắn liền với bến nước hồn sông. Ngoài thiên chức là “mối nối giao thương” mà còn là một ràng buộc hữu cơ và cũng từ đó đã làm nên một nền văn minh lúa nước.

Dòng trôi mãi mãi là dòng trôi theo dòng không duy là những góc thương hồ, mà còn là những góc ngược xuôi, đôi khi chỉ vụn vằn, nhưng trong chừng mực nào đó đã làm nên những góc nhớ. Mà còn nữa ơ kia với lao xao những góc đợi, những góc chờ. Bồn chồn với ngong ngóng, rồi sắc se sao lạ hôm nay lại bặt chuyến đò ngang, không khéo nhỏ lại trể mất khi trống trường nhịp ba, sang sông lụy đò là thế ư.

Kỳ nghen, mà trách nhỏ cũng đâu được, nhỏ ở biệt ngọn Xẻo Tre, mãi là góc nhớ của một thời đi học. Góc nuôi chữ của thuở trường làng là vậy đó. Nhưng sau này được ra học chợ lại có những góc lao xao thời đi học. Mãi day dứt đến khắc khoải với một thuở mấy đứa dây dưa dưới nắng lụa  trên “đường anh đường em”, những cánh áo dài không bồng gió, chỉ  phơ phất làm nên dáng thơ ở những đứa học trò con gái.

Con đường chỉ nho nhỏ, không đủ lớn để nói là con đường của phố chợ, nhưng cũng không quá nhỏ để chật chội. Con đường, của thời ấy, đố ai không ấm lòng với cảm xúc gần gũi, nhất là ngẩu nhiên đi cùng đứa con trai cùng thời đi học.

  Mấy đứa như ai cũng muốn thả bộ, thiệt ra, thuở ấy có mấy đứa đâu có được chiếc xe đạp. Như cơ cầu, đăm thú vị, thả bộ để đủ thời khắc mà tản mạn với bến nước dòng sông. Dòng kinh nho nhỏ nhưng luôn ngầu đục phù sa, tự dưng có ý nghĩ tản mạn với màu bông lục bình như tím thẩm hơn, thiệt tình hổng hiểu có là thực không màu tím trở nên thẩm tím từ  vương víu ở nguồn phù sa. Thêm mông lung với màu xanh liệt sắc lông ở con bói cá, đậu im miết làm gì không biết, khi dòng trôi vẫn trôi, dòng nước chưa cạn thì  tìm đâu ra con cá mắc cạn.

Cớ gì không biết, ngày ấy cứ bâng quơ với dáng áo ở mấy chị. Mấy chị nhẹ nhàng đi, dáng áo vẫn như bồng bềnh, hay tại từ nhịp guốc mộc. Thiệt tình không biết thiệt. Chợt nhớ góc thơ của nhà thơ Quế hương “ Guốc khua nhỏ nhẹ đường thao thức / Trưa bỗng dịu dàng nắng thủy tinh .” Đọc thơ, tự dưng có cảm xúc mung lung hoài nhớ về một thời xa lắc. Nguyên cớ như ở đó, kia kìa ở một góc sân,  hai chị to nhỏ gì với nhau, thêm nữa, một chị vội quơ tay bắt con bướm vô tình đậu lên tóc bạn. Hai người lại to nhỏ gì nhau, làm sao biết. Hai chị cười, ánh cười trong veo thời tuổi ngọc. Hai người men theo lối cỏ, làm gì hử, một chị cúi nhặt những cánh hoa, hoa như vừa rơi, sắc còn thắm. Nhặt đâu đôi ba cánh gì đó, chợt chị ngó ngoái về phía bạn. Hai chị cùng gật đầu, như ưng lòng.

Tiếng kẻng, lại đến giờ vào lớp. Gặp hai chị ở hành lang, thắc mắc, không dằn được, nên hỏi. Hai người cùng cười. Tự dưng một chị dí nhẹ đầu mình, khờ ơi, rõ khờ. Khờ đâu có gì lạ với tuổi học trò đâu. Ngu ngơ nghĩ, chỉ là trò nghịch ở hai chị với tuổi học trò. Nhưng nhìn sâu ánh mắt hai chị, như họ đang chìm trong sâu lắng suy tư. Hỏi hai chị. Sao vậy. Một chị lại khỏ đầu. Ngóc.

Thắc mắc, đem chuyện hởi Tú. Tú cũng ngẩn ngơ. Như Tú chực nhớ, vô tình thôi thấy chị mình dỡ trang vở cũ. Ánh mắt chị đột nhiên vui, nét cười sâu lắng. Tò mò, vốn tính ở con nít, lén dỡ tập chị, phải phép hay không ở ngày ấy đau biết. Nghe Tú, Huy thêm vu vơ như không ai không có một thời đi học, dù dài hay ngắn vẫn có những buồn vui đủ để làm nên một ký ức. Và rồi bất chợt, một lúc nào đó, vô tình dỡ lại trang vở cũ, những dòng mực tím như nhúng nhảy làm vỡ òa miền ký ức buồn vui một thời.

Thời vu vơ góc trường tỉnh là vậy, nhưng lại đủ làm nên góc ký ức để hoài nhớ và sẽ còn mãi khi đi vào tâm thức.

Quen nhau cả một thời tuổi thơ, và mãi còn đó với những nhớ nhớ quên quên. Huy thích nghịch đất, Hà lạ sợ lấm lem, vô tình có một khoảng cách ở hai đứa. Nhưng khi Huy nắn xong con tu hú đất, Huy thổi, tiếng tu hú tu hú nghe mà mắc cười, thế là lại xề xòa. Hà thầm nghĩ, dẫu y như hay không y tiếng tu hú , có sao đâu, ít nhiều gì cũng vương hương đồng gió nội, khắc khe với người ta mà chi, được gì hử. Thử đi, ai đó về một lần với nội đồng, mình tin không dễ không chạnh lòng với dặc dìu ca dao, nghe đi để rồi bất chợt mà khắc khoải với nao nao, trong chừng mực nào đó sẽ se lòng với kiếp bạc đời người…“Ai ơi về với Tháp Mười/Cá tôm sẳn bắt lúa trời sẳn ăn…Tháp Mười  nước mặn đồng chua/Nửa mùa nắng cháy nửa mùa nước dâng.”

Như cảnh tình nghèo, con người dễ gần nhau. Hà còn đó mẹ, người mẹ còn lại với nửa chừng duyên, nét lãng đãng của một thời duyên dễ chừng làm mụ mị không ít người dưng. Như ở đó có người đàn ông hàng xóm, người đàn ông với đằng đẳng cũng với một thời lẻ bóng khi người đàn bà bấu víu cơ cực của một thời vội thỏng tay buông đời. Như mẹ không treo giá, như với mẹ khi người đàn ông của đời mẹ ra đi quá sớm, và như cha đi mang theo luôn cái một nửa của mẹ nên mẹ đăm bẽ bàng se thắt với lẽ vô thường. Như với mẹ một lần tình chồng nghĩa vợ nghĩa con là đủ.

Tuy đôi lúc bất chợt gặp mẹ thở dài khi bắt gặp đứa nhỏ con người dưng một mình tắm ở bến nước. Do vậy, nên Hà rất thương mẹ, nghĩ nếu để mẹ một mình với mỗi bửa ăn, chắc mẹ sẽ buồn cho mà coi, đâu nở.

Thêm nữa, mẹ trót như dòng nước lạc nguồn lấy chồng xa  xứ để bất chợt quắt quay cùng nỗi nhớ, nhớ một thuở sông Bồ, lặng chiều vẫn còn đón đợi vớt nào chạt nào nhánh đổ về từ thượng nguồn, vụn vằn  vậy cũng đủ lửa cho góc lửa bếp với muộn chiều. Nhớ rồi lóng ngóng, tiu nghỉu buồn rồi ngẫm ngợi, chiều cũng sẫm rồi sao mẹ chưa về, niêu cơm chiều đã chín từ lâu. Thương mẹ một đời trót đa đoan nên đa mang lúc nào không hay, đa mang đến buông bỏ đi thời thiếu nữ, giờ còn lại với mẹ là gì, là dấu chân chim đuôi mắt, nhìn mà buồn nẫu ruột.

Với Huy, nhà cũng chỉ mủn ruộng, nên cha Huy thường đi dần công trả công. Dẫu có đó bờ nương, luống rẩy cũng nhẹ bớt đi phần nào nỗi canh cánh miếng ăn. Nhưng với cha Huy như luôn dằng dặc với day dứt, trót một đời hẫng chữ nên khổ trăm bề, mãi ngẫm ngợi chẳng lẽ lại để con lâm lại cảnh khổ. Bằng giá nào cũng ráng nuôi được con chữ cho con.

Mùa tháng 5, mùa cải trổ ngồng, dáng đồng chiều tự dưng lãng đãng với sắc bướm bên vàng mơ hoa cải. Dẫu muộn chiều, hai cha con không ai muốn về, nán bắt thêm vài ba con sâu, được con nào đở con nấy. Miệt quê thường lắm những vụn vặt như vậy nhưng lại là góc nhớ với người dưng khi bất chợt thấy. Hai đứa không đứa nào nói cho nhau dự tính của mình. Nhưng lại có trùng hợp thú vị, bất ngờ chưng hửng với Huy, khiến Huy ngỡ ngàng khi nhỏ Hà đưa Huy coi đơn xin tuyển vào Đại học Nông nghiệp.

Huy đi nhớ rủ mình, đừng quên nghen, quên là giận đó. Huy lại bất ngờ sao nhỏ nhậy bén dữ, cách gì nhỏ biết mình dự thi vào Nông Lâm.  Lúc đầu mình định xin thi bách khoa ở Thành phố, nghĩ hời hợt sau khi tốt nghiệp dễ có việc làm. Suy đi nghĩ lại, vô tâm lại gây khó cho cha, dẫu cật lật với một nắng hai sương cũng chắc gì cha kham nổi học phí với đằng đẳng thời khắc nơi thành phố.

Vốn con nhà nông, hơn nữa nếp sống vốn  thuần nông, nước nhà cũng vươn lên cũng từ văn minh lúa nước. Lời dạy Bác còn đó, Bác luôn quan tâm với nông nghiệp…”Nhà nước phải xây dựng một nền nông nghiệp toàn diện. Cần có sự tương quan nông nghiệp và các lãnh vực khác của xã hội. Bác khuyến khích trồng cây gây rừng, để mất rừng là mất đi nguồn  nước ….”

Hai đứa mãi tính tới tính lui, lúc đầu Huy tính nợp đơn thi ở An Giang, khi mãi mơ hồ với bất chợt Chăm Pa, nét thầm duyên ai đó với khăn Pưm, đăm khắc khoải với vướng vương mùa Rija Nagar-mùa Kate, qua ca khúc của Trân Tiến. Nhưng nơi đâu cũng hương đồng gió nội. Khi Đồng Tháp vẫn có đó lãng đãng với Mùa Chim Sếu. Sếu với người Nam Bộ là loài chim thiêng, còn gọi là Hồng Hạc. Hơn nữa, Vườn Quốc Gia Tràm Chim còn là vùng sinh thái đặc thù, còn giữ tính đặc trưng vùng ngập nước Ramsar.

Chờ phà lâu đăm sốt ruột. Bâng quơ dòng trôi vẫn ngầu đục phù sa đó thôi, chơt nhớ  thời ngu ngơ, thỏ thẻ hỏi bà, sao nước mãi đùng đục thế bà. Bà mĩm cười rồi đưa tay xoa đầu, như ý bà hầu như tuổi tre nào cũng ngây thơ như vậy. Như con thấy đó, nhờ cái đùng đục mà chúng ta có được hạt ăn, nước mình vốn là nước thuần nông vươn lên từ văn minh lúa nước, cũng nhờ cái đùng đục mà mình dôi ra hạt ăn, có dư nên chia sớt cho người khác. Chắc con không biết đâu, nước ta cũng chật vật lắm với một thời hẫng hạt, chừ giờ thì dư hạt đem bán cho người. Hoài nhớ rồi rưng rức, té ra một sương hai nắng cũng làm nên cơ ngơi.  Giờ thì bà đâu còn nữa, chỉ còn mẹ, Hà chỉ phụ mẹ ở mỗi dịp hè. Nhìn mẹ nặng gánh lo toan mà xót. Mẹ đeo đẳng chợ không chỉ ở mùa nắng hạ hanh hao mà còn cả với thời khắc se lạnh của mùa chướng. Mà miền Nam chỉ với hai mùa mưa nắng, thiếu sắc thu vàng, nhưng vẫn thoáng có đó heo may, chỉ chừng ấy thôi để đứa con gái mẹ có cớ khoe duyên với cánh áo khoát màu tím hoa cà. Như người mẹ sớm nhận ra con gái mẹ vốn dễ mềm lòng với cảnh sắc thắm đẩm hồn thiêng sông núi, nên mẹ có ý tùy con cho lựa chọn của con. Nhìn mẹ với gần nửa đời tần tảo cùng góc áo cơm. Hà không đành lòng dẫu muốn bước vào ngưởng khoa nhân văn. Nhưng đâu thể được, với ngần ấy thời khắc ở ngưởng đại học nhân văn ở Thành phố là ngần ấy thời khắc gian khó cho mẹ ở góc quê nhà. Còn đó góc nhớ, nhớ mãi tận bây giờ, ngày con mẹ được ra học trường chợ, đáng ra cha mẹ vui không hết vậy mà hai người lại khóc. Sau vỡ lẽ, con người buồn cũng khóc, vui cũng khóc. Như phần cốt lỏi là từ nỗi thắt lòng với tiếng biếm nhẻ ở người dưng.  “ Ai đời buôn tiền, buôn bạc không buôn mà đi buôn chi cái chữ cho nó khổ.”

  Cha mẹ nghèo, đâu có của gia phả đâu mà dành để cho con. Hơn nữa, một thời dẫu giờ xa lơ xa lắc vẫn cứ là nỗi đâu đắng lòng, trót nghèo cái chữ thành thử nghèo theo cái ăn. Nhớ lần mẹ rưng rưng như khi nhìn thấy con mình sao cứ lấn cấn chắt chiu với con cá đồng mẹ mang ra từ đồng. Ráng cực chút nghen. Và cũng từ thời khắc này Hà nghiêng hẳn  về góc học với nặng lòng cùng  bên nước hồn sông. Học ở Cao Lãnh chỉ lụy mỗi con đò.

  Dẫu cứ mơ hồ và day dứt với mung lung về một Sa Pa mù sương, nơi với lưng chừng đèo giăng giăng mây núi. Nơi với những mái nhà cheo leo lưng chùng đèo. Nơi cứ còn đó nếp ruộng từ bao đời, ruộng bậc thang, nửa hoang sơ, nửa mềm mộc, thêm mông lung “ con đường lúa” sau mùa gặt mênh mênh man man dáng thổ cẩm phơi thóc dưới chân đèo. Và kia nữa một Hà Giang với lưng chừng mây, nơi mãi còn đó góc chợ tình Khau Vai Mèo Vạt với lời hứa bên ánh lửa, dẫu không thành được đôi lứa. Vẫn mãi còn đó góc chợ tình ngày xa cũ, vợ đi tìm bạn vợ, chồng đi tìm bạn chồng,  vô tư giữa hoang sơ.

  Đò tách bến, thời khắc vẫn thầm lặng trôi, nhìn dòng trôi lại bồi hồi với màu tim tìm của hoa lục bình, bất chợt nhớ góc bến nước, nước mụa cạn, đâu có con cá mắc cạn nào đâu, vậy mà con bói cá màu xanh liệt đậu chi miết hổng biết. Tánh tò mò, nên cũng muốn biết dòng đời của một bến đợi bến đưa khách sang sông. Qua các cụ, giờ Cao Lãnh đã có nhịp cầu, giờ cũng là tời khắc chia tay  bến phà trăm năm tuổi, bến phà hoàn thành "sứ mệnh lịch sử", ở xứ hoa sen Hồng.

  Nhịp cầu như nhịp nối làm nên mối ràng buộc lịch sử cho quy trình phát triển của một vùng miền, tính tất yếu hữu cơ của tồn tại. Cầu Cao Lãnh là cây cầu thứ 2 bắc qua sông Tiền sau cầu Mỹ Thuận và cách cầu này khoảng 35 km về phía thượng lưu. Công trình được khởi công vào tháng 10/2013, dự kiến hoàn thành sau 4 năm với tổng mức đầu tư 145 triệu USD (hơn 3.000 tỷ đồng. Cầu Cao Lãnh là cây cầu dây văng được xây dựng bắc qua sông Tiền, nối liền thành phố Cao Lãnh và huyện Lấp Vò của tỉnh Đồng Tháp. Cầu Cao Lãnh cách bến phà Cao Lãnh khoảng 0,8 km về phía hạ lưu sông Tiền và cách cầu Mỹ Thuận 35 km về phía thượng lưu sông.

Cầu Cao Lãnh cùng với cầu Vàm Cống là hai cây cầu trọng điểm nằm trong Dự án giao thông kết nối trung tâm Đồng bằng sông Cửu Long. Theo thiết kế, cầu có chiều dài 2.015 m, rộng 24,5 m cho bốn làn xe cơ giới và hai làn xe thô sơ, với chiều cao trụ tháp bê tông cao 123 m và nhịp chính dài 350 m, vận tốc cho phép 80 km/h. Hai trụ tháp chữ H của cầu Cao Lãnh tượng trưng cho sự kết nối giữa hai nước Việt Nam và Úc khi xây cầu. Nhà thầu xây dựng cầu là Cuu Long CIPM,CRBC và Vinaconex E&C. Ngoài hệ thống đèn chiếu sáng trên cầu, nhà thầu còn lắp đạt hệ thống đèn mỹ thuật cho các dây văng.

 

           

Nguyễn Quang Hòa

>> Đọc tiếp…

Đồng dao - chùm thơ Nguyễn Quang Hòa

Đồng dao
                  

Đồng dao một thuở đồng dao          
Sau mùa trẩy hạt nao nao lên đồng           
Đồng không đồng trống gió bồng              
Lên đồng mượn gió dong diều mà chơi                
Mẹ ời cha cũng ới ời               
Cơm chiều hạt mới hạt đời nắng mưa                  
Thôi về đừng có đung đưa                
Đồng dao góc nhớ dây dưa nhớ hoài         
Lưng trâu mùa nọ choai choai          
Vẫn đòi cha bế vẫn đòi lưng trâu               
Như trâu liền với nông sâu               
Luống cày nẩy hạt ơn trâu nợ mày            
Mùa đồng cứ thế loay hoay              
Trống trơn sau gặt hẹn mày dễ ơi              
Hè nhau í ới ời ơi          
Tìm hang vạch nẻ ới ời có chưa                 
Đồng dao vì thế dây dưa                  
Kiếp đồng kiếp hạt đung đưa kiếp đời                
À ơi ăn hạt ngọc đời               
Chớ quên có hạt gắn đời nắng mưa!


Hạt mùa


Đận về với ngoại mùa nào                         
Mẹ đưa áo biểu mặc vào còn đông                                
Se se lạnh thiệt cuối đông                          
Hình như đang lứa đòng đòng Vụ Xuân                                 
Mẹ ừ chớm vụ Đông Xuân                        
Đẹp sao cánh mỏng cao cao chuồn chuồn                              
Thế Là thuận nắng thuận sương                          
Màng gì một nắng hai sương miễn là                            
Đừng vui mới nửa lại buồn                        
Lở mùa hẫng hạt lại buồn đung đưa                             
Hạt ăn từ xửa xửa xưa                     
Có từ lúa nước đẩy đưa tới giờ                                      
Làm nên góc nhớ góc thương                     
Vấn vương ấm lạnh dậm trường có nhau                      
Dậm trường những lách cùng lau
                            
Trót thương thì đợi ngàn sau cũng chờ!                                                                                                            
          
Hạt lúa
                                                         
                            
Ngồi với hạt lúa                      
chợt dưng lòng rưng rức                   
khi chừ no lòng với hạt ăn      
hạt ăn…hạt ăn từ đâu                      
đăm đau đáu                           
như từ hạt thiêng… hạt thiêng từ tiền kiếp                    
… từ trước công nguyên                    
từ bao ngàn năm trước                     
khi vượt qua thời hái lượm                        
và hạt lúa hoang như ân lộc                       
và từ trải nghiệm                    
làm nên văn minh lúa nước
                            
Chợt dưng nhớ Sơn Nam                           
với một thời vở hoang                      
cùng với hạt đồng… Xom Mà Ca… lạ hoắc                   
vậy mà                          
tình lúa như bản trường ca                         
âm hưởng da diết hương đồng cỏ nội                            
và đã làm nên ký ức                         
chợt dưng lòng rưng rức                   
thuở gia tài chỉ mỗi mảng xuồng và cây phảng                      
mảng bếp nung cũng là mảng un thuở tiếng muỗi mòng như sao thổi
                            
Chừ bất chợt lòng lại rưng rức                   
nôn nao hạt mẫy mùa đồng                                 
hạt trong nắng lụa dáng đồng lao xao                                    
vui sao                          
líu lo Chiền Chiện Chào Mào                    
vui thôi hạt mẩy hạt mầm
vươn tầm                      
góp phần phát triển nâng tầm quốc gia                        
… từ một nước thiếu ăn                    

Giờ là nguồn cung ứng hạt ăn cộng đồng!                                          

        
 Sinh ra từ làng


Nghe tiếng làng qua con gió đẩy đưa                   
Rồi kkắc khoải cùng nhịp võng đung đưa
Lòng rưng rức lời ru mùa trở gió      
Lời ru chừng rưng rưng góc quê nghèo
                            
Vốn mẹ con ta sinh ra từ làng                    
Cũng từ làng mẹ nuôi lớn tụi con                        
Cũng từ làng mẹ làm nên cuộc sống                    
Lúa đầy vụ mùa rẩy lại mùa nương 
                            
Mùa màng đôi lúc cũng có thất thường                         
Nhưng mẹ vui khi mùa cải trổ ngồng                            
Như tụi bướm tụi ong cũng đồng cảm                           
Giúp thụ phấn cho mùa cải đặng mùa
                            
Vốn từ làng có gì mà bẽ bàng                    
Sẽ ngỡ ngàng nếu buộc phải đi xa                       
Xa chắc gì có mùa cua mùa hến                          
Có bát canh riêu ngọt thắm hương làng.    
                            
Sinh ra từ làng đâu ai nở xa làng                         
Khi còn đó đệm làng trải dưới trăng                    
Nghe Dạ cổ hoài lang rồi khắc khoải
"Cung thanh tiếng mẹ, cung trầm giọng cha."



                                                                            

                                     
Nguyễn Quang Hòa
                                     
>> Đọc tiếp…

Tục lụy - truyện của Nguyễn Quang Hòa

Huy đăm lúng với lần đầu về với quán đêm. Hơn hai mươi năm, đâu ít ỏi gì Huy không đi quán dù chỉ một cốc cà phê sáng, kể từ lúc Ngân về lại với cát bụi. Như Hoàng rất hiểu Huy, tâm trạng người đàn ông gần như muốn thu mình từ một mất mát bất ngờ, người chăn gối về lại với cát bụi. Như với Huy, đó thật sự là nỗi đau không dễ gì một sớm một chiều phôi pha.
Hoàng chọn một khuất nằm sâu ở cuối sân vườn, Hoàng nghĩ sẽ tiện cho đêm trò chuyện. Hoàng biết không thể ép Huy tìm một góc nằm, sở dĩ Huy đi cùng Hoàng là vì Huy muốn biết sâu hơn về người con gái mà Hoàng nói gần như phiên bản của Ngân. 
Thu rất vui khi Hoàng ghé quán, không chỉ Hoàng là khách cũ mà Hoàng còn là người đàn ông lịch sự dù Hoàng biết rõ về mãng vụn đời Thu. Nhưng Thu có hơi lạ cùng với ngạc nhiên, hôm nay sao Hoàng đèo theo một người đàn ông luống tuổi.
- Chào ông. Thu lịch sự với người đàn ông lạ.
Huy chỉ gật đầu.
- Bia và một cốc cà phê.
Thu thêm ngạc nhiên, thầm hỏi. Chả lẽ người đàn ông cất công đến quán về đêm để chỉ uống cốc cà phê. Thầm bẽ bàng, vậy là mình không thể chuốc rượu. Tự dưng Thu nhìn khách với ánh nhìn đăm chiêu, đăm chiêu về tâm trạng lúc này ở người đàn ông luống tuổi. Tự dưng Thu nghe không tiện hỏi người đàn ông nên hỏi Hoàng.
       - Đen hay sửa Hoàng.
- Gọn thôi với Nescafe - 3 trong 1.
Thu thêm ngạc nhiên. Thường thì khách với cà phê phin để đậm đà cùng khói thuốc. Thu thật sự ngỡ ngàng với cách uống ở người đàn ông luống tuổi, chả lẽ, ổng uống khan, Thu đăm lạ, không khói thuốc thì còn gì hưng phấn cùng hương vị cà phê.
Tò mò nên Thu hỏi Hoàng, không thuốc sao Hoàng. Ừ. Hắn vốn vậy. Không rượu, chút trà, không khói thuốc. Thu thẫm nghĩ, tịnh tu ư, sao còn đi quán đêm. 
Huy thật sự ngỡ ngàng với giọng âm sắc nhẹ bâng. Giọng nói bất chợt kéo Huy về với cảm xúc xuyến xao một thời với Ngân. Đó cũng là lần đầu tiếp cận với giọng Huế nhẹ bâng thành lãng đãng cảm xúc. Ngày ấy với góc quán may ở lưng chừng dốc, Ngân với hình tượng chắt chiu cùng đường kim mủi chỉ để mưu sinh làm Huy thêm ngỡ ngàng. Giọng nói có sức níu đến kỳ lạ buộc người dưng không thể không tìm cách để tiếp cận người dưng.
Thế là có góc bếp để níu nương. Góc bếp ấm cúng như không tròn đầy hạnh phúc, khi không trọn vẹn với người con gái tự dưng bỏ mẹ theo chồng mà không có được cho mẹ nếp trầu ở ngày vu quy. Huy có cảm xúc như Ngân luôn trăn trở cùng nối nhớ, nhớ một thuở bên bến sông Bồ chờ vớt những dạt trôi từ thượng nguồn, nào chà, nào chạt, chỉ ngần ấy nhưng đủ sáng lửa cho góc bếp chiều. Và khi lửa bếp chỉ còn âm ỉ cùng màu tro xám cũng là lúc mẹ về từ trên nương với mướt áo đẫm mồ hôi.
Huy biết, ngày ấy Ngân đi không vì háo hức với Sàigòn ngược xuôi dòng xe như không muốn dừng, Sàigòn với “đèn ngọn xanh ngọn đỏ”. Mà Ngân đi như cánh chim thiên di đi tìm một bến lạ, may ra sẽ vơi đi phần nào gánh lo toan ở mẹ. Dẫu biết rằng sẽ bỡ ngỡ giữa xa lạ tình người dưng. Dẫu ngày ấy mẹ bảo đừng đi, con sẽ không được gì đâu và biết chừng đâu con lại sẽ bẽ bàng với vụn vỡ nữa chừng thì sao. 
- Thu nè, nói với chủ là Thu có khách riêng cho buổi tối này và yêm tâm sẽ không có chuyện trái khoái để Thu không bằng lòng. Nghe Hoàng Thu càng đăm chiêu sẽ có tiếp cận với người đàn ông luống tuổi.
Tự dưng Huy nghe ngỡ ngàng với ánh nhìn ở Thu. Ánh nhìn chứa đựng cả nỗi niềm day dứt, khi cảm nhận mãn đời còn lại sẽ mãi mãi gian truân. Thêm khắc khoải cảm xúc với giọng nói nghe sao quá chừng quen thuộc.
Tự dưng Huy nghe có chút ngần ngại khi ngồi riêng với Thu. Lạ là Thu không son phấn, quyến rũ ở Thu như ở âm thầm dáng duyên thiếu nữ. Mái tóc buông lơi thành dịu vợi, có không âm thầm nhắn nhủ một đợi chờ. Thão nào, Hoàng hết mực khen, có lẽ vậy nên Hoàng cố níu kéo minh đi.
Không răng chi đâu anh, hà cớ anh phải nặng lòng, đời vỗn dĩ sớm bạc bẽo với tụi này. Tự dưng Huy nghe ray rứt với ngiệt ngã ở những mảnh vụn vỡ đời người, lòng thầm cay đắng với cảm xúc ở Tố Hữu.
“Thuyền em rách nát
Mà em chưa chồng
Em đi với chiếc thuyền không
Khi mô vô bến rời dòng dâm ô.
 (“Tiếng Hát Sông Hương”)
- Tự dưng Huy nghe mình sẽ phải lỗi, lỗi vô tâm nếu làm em thêm vấy bẩn. 
- Răng mà rứa anh.
- Sở dĩ tôi ghé quán vì bất ngờ nghe Hoàng nói em rất giống với người đàn bà đời tôi.
- Rứa ư!
- Tự dưng Huy hỏi Thu, sao tự mình làm khổ mình khi em còn đó nhan sắc.
- Vì không còn một lựa chọn khác, dù em đã âm thầm đau đớn. Chỉ còn hai mẹ con, không kham nổi với góc sống nơi quê nghèo khó, đành phiêu dạt. Nghĩ về lại với một góc quê xa lạ nào đó thì cũng chắc gì bám sống được. Chỉ còn một lựa chọn là về với phố chợ.
- Một lựa chọn éo le, hay nông nổi.
Không đâu, em từng thấm đẫm mồ hôi với thân phận người đàn bà cõng gạch. Mẹ thì đang kiệt quệ dần với tuổi già nua. Chắt chiu lắm cùng giọt mồ hôi cũng chỉ tạm đủ đạm bạc miếng ăn cho mẹ. Đành thôi. Vốn ít chữ, nên đâu biết cách xoay sở, đành loay hoay nên chịu nhiều thua thiệt. Giá như em có chút vốn chữ đủ để bươn chải thì đâu đến đổi bán trôn, hở anh. Còn nỗi nhục nào hơn với một người con gái nhất là đôi lúc lâm cảnh phũ phàng, người ta buông bỏ tiền thì người là có quyền giầy xéo thể xác, nỗi đau thể xác không là gì cả, bầm giập nhiều rồi nên trơ lì, nỗi đau đến tận cùng cảm xúc là nỗi đau trước tính vô cảm ở người đời, trăn trở, bứt rứt cũng đành chịu.
Thu nói như giãi bày, tự dưng lòng Huy nghe xốn xang. Thầm hỏi, cách nào gở rối cho Thu, Thu đau là lẽ tất yếu, nghiệt ngã Thu cũng là sinh thể người, nhưng lại bị người đời cố tình đẩy đến tận cùng đáy xã hội.
Anh thấy có khổ không, tình người sao luôn bạc bẻo, hổng biết, trong chừng mực nào đó chính những thân xác tụi này mang giàu cho họ mà có nghĩ cạn tình đâu, thuê người, chủ bao giờ cũng tính toan, lương chỉ đủ để giữ chân người mình thuê, như họ thầm tính chiêu đải ắt sẽ có tiền mua chuộc ở khách.
Huy nghe bồn chồn, day dứt với xót xa trước cảnh tình ở Thu. Huy nghĩ, không thể ngồi nán lại được nữa. Trăng cũng đã chếch hẳn về phía chân trời. Chắc đã quá khuya, Huy gọi vói Hoàng. Như Hoàng cũng đang thao thức, không thể dỗ giấc. 
- Về sao?
- Quá nữa khuya rồi, nên giữ sức cho Thu, thật ra cũng khó cạn lời để ít nhiều hiểu nhau.  
- Chừ, anh vẫn một mình, mình ên sống cùng chuổi ngày cuối đời. Ừ. Đèo bồng   chỉ sợ làm khổ cho nhau. Dẫu vẫn có khoảnh khắc khát khao hơi hướng đàn bà.
Tự dưng Thu có cảm xúc êm đềm khi trò chuyện với Huy. Mà nè, Huy nghĩ có khi nào có chuyện gặp lại nhau không hở Huy. Giọng Thu nghe chừng rưng rức.
Thu chùng tay, như ngần ngại với số tiền mà Hoàng đưa, quá nhiều. Có gì đâu Thu, biết nhau lâu rồi, chí ít trong chừng mực nào đó chúng ta cũng hiểu nhau. 
- Em thú vị thật sự với đêm gặp gỡ, không, hội ngộ mới đúng.
Hai đứa rời quán. Trên đường về tự dưng Huy có ý muốn tìm lại với Thu. Huy nghĩ, Ngân vốn hiền thục, tấm lòng lại thơm thảo như hương đất, Ngân sẽ không trách cứ mình đâu. Nhưng khát khao dù trong tâm tư có khác gì bội nghĩa. Huy thoáng nghe dằn xé lương tâm dù bội vong trong tâm tưởng, thật ra đó có khác gì phũ phàng nếu đem Thu về làm nên một góc bếp. Giá như, nếu Thu hiểu được có ai đó yêu mình, đó là điều tuyệt diệu, hãy run rẩy trước hạnh phúc này!

                                                                                                         




Nguyễn Quang Hòa
>> Đọc tiếp…