Dịu dàng hương sắc Dâu da xoan - tản văn Đỗ Văn Hải

Một buổi sáng tháng tư, nắng ươm vàng mật ngọt, ngọn gió nhẹ thoảng qua mang theo mùi hương thơm thật lạ. Lần theo làn gió, đưa tôi tìm về với hương thơm như mời gọi và rồi chợt ngỡ ngàng nhận ra, hoa đã đến bên ta tự bao giờ. Trên vòm lá xanh thẫm, nổi bật những chùm hoa trắng tinh khôi đang vươn lên cùng mặt trời. Những nụ hoa li ti thoang thoảng mùi thơm dịu dàng, thanh khiết của cây dâu da đang ướp hương cho nắng, nhờ nàng gió mang hương bay xa.
Hoa dâu da trắng ngần, nhỏ mà tròn như mắt cúc áo nằm áp sát với nhau tạo thành từng chùm. Rồi từ những chùm hoa ấy, bung tỏa hương thơm – thứ hương thơm âm thầm, kín đáo không sắc sảo, ngạt ngào như bao loài hoa khác đang độ xuân thì. Tôi thường so sánh thứ hoa đó giống như cô gái chân quê mang vẻ đẹp thanh bạch, hiền lành, dịu dàng mà kín đáo làm bao chàng trai phải mê say. Vào những buổi sáng mát mẻ, khi những giọt sương đêm còn đọng trên mắt lá chưa bị mặt trời đánh thức, hương thơm của hoa dâu da đã theo gió bay xa, đậu lên khuôn mặt của những người chạy bộ, vương cả trên tóc của những cô bé vội vã đạp xe tới trường. Cái không khí trong lành khi đi dưới con đường trồng nhiều cây dâu da đang trổ hoa mới thật tuyệt vời làm sao! Mùi hương dịu nhẹ thoát ra từ những cánh hoa thuần khiết ấy cũng đủ làm nên một ban mai yên ả, thanh bình.
Hoa dâu da từ khi bật nụ cho đến lúc căng tròn rồi đơm hoa bao giờ cũng nở từng chùm. Chúng tựa vào nhau hút chất dinh dưỡng từ mẹ cây, gom hương và cùng nhau bung nở. Dường như để tự điểm tô cho mình thì bao giờ cũng vậy, hoa luôn vươn cao trên nền xanh của lá và những chiếc lá xanh thẫm kia cũng chầm chậm nghiêng về phía sau làm chỗ dựa cho hoa thêm thanh nhã, yêu kiều. Từ sự chở che của lá, hoa không vướng bận bụi đường đời cứ mãi bung hương tự tình cùng trời đất. Về đêm, khi không gian xung quanh lắng xuống thì hương thơm của hoa dâu da như trỗi dậy êm đềm, dìu dịu. Nâng nhẹ một cành hoa, hương thơm thoảng qua nơi cánh mũi. Tôi khẽ khàng, khẽ khàng như một chú ong, cúi xuống hít sâu mùi thơm tỏa lan trong không khí để cảm nhận hương vị ngọt ngào. Tôi e sợ rằng, nếu mình hít mạnh thì mùi hương mỏng manh kia sẽ bị vỡ, tan biến vào hư không. Thần kinh tôi lúc này như giãn ra, cả một trời thương nhớ lại ùa về trong tâm trí. Kỷ niệm của tình yêu non khai tôi đã gửi vào hương hoa nhờ gió mang đi đã lạc lối thật rồi. Giấc mộng đẹp mơ màng phù vân, nhạt hương phai sắc tàn theo năm tháng. Đã xa rồi những buổi tối cùng ai đạp xe lang thang khắp phố phường, đắm mình trong hương dâu da đầu mùa – hoa của tình đầu. Còn đâu những ngọt ngào, hờn ghen của ngày xưa? Ôi, mối tình chỉ thoảng qua mà chẳng bao giờ đơm hoa, kết quả. Đã bao mùa trôi qua, hoa tàn rồi hoa lại nở mà người con gái tôi yêu mãi luôn lỗi hẹn. Chỉ có hương hoa dâu da là vẫn luôn đúng hẹn, vẫn dịu ngọt, vấn vít trên lối tôi về.





Đỗ Văn Hải
>> Đọc tiếp…