Công cha nghĩa mẹ - chùm thơ Phạm Hồng Soi

CÔNG CHA NGHĨA MẸ


Cột chặt đói nghèo
mẹ cất giữ nơi đâu?

Lật từng đường cày
gạn giọt mồ hôi
cha tôi gửi đất

Tạc vào ký ức
bóng mẹ oằn mình
dãi nắng dầm sương!

Tiếng ầu ơ...
mẹ rút từ ruột gan
Tôi nhốt trong tiềm thức

Chắt chiu niềm vui
mẹ nhường cho con tất cả

Công cha
nghĩa mẹ
ngút ngàn trăng sao!


MỘT LẦN RUN RẨY


Hương tình
loang trong gió
bao mùa ai có hay

Nụ cười nàng ghim trên má
Gói chặt ánh mắt đắm say

Gót hồng còn vương ngọn cỏ
bóng nàng đã tận chân mây

Nhắn gửi lời yêu vào gió
thêu dệt cảm xúc đong đầy

Bóng nàng ngày xưa còn đó
lời yêu ngóng đợi hao gầy

Ước gì một lần run rẩy
ngàn lần được chết vẫn may!


EM CHỜ ANH


Giọt yêu thương
gắn bờ môi em đang héo gầy

Mùa dại dịch
cái nắng hanh hao
cồn cào
vắt vẻo
trôi...

Lá vàng rơi nghẹn ngào
cõi trần gian đẫm lệ chan

Em chờ anh!
tựa vào ngọn gió mõng manh
giấu niềm khao khát

Mùa đại dịch chua chát
đắng đót lòng người
nỗi nhớ chông chênh

Căn nhà mùa cách ly
ngọn lửa tình
tim em rực cháy!


GIỌT BUỒN TRÔI


Mùa đại dịch nham nhở
lệ sầu mãi chẳng vơi

Xấp vé số đến giờ quay
vẫn nằm yên trên tay bé
Chẳng kịp rồi
mọi thứ trở về không!

Đứng giữa đám đông
nghẹn lòng trống trải
Ôi, đại dịch Côvid
mùa đắng cay!

Bé lết những bước chân

giọt buồn cứ thế lặng lẽ rơi!




Phạm Hồng Soi
>> Đọc tiếp…