Bóng chiều trước cửa nhà ba - chùm thơ Lê Bá Duy

BÓNG CHIỀU TRƯỚC NGÕ NHÀ BA

(Kính tặng ba!)

 

Nghe tiếng xe ngoài ngõ

Cứ ngỡ các con về thăm ba

Không phải!

Không phải!

Không…

 

Người ta đi ngoài đường

Vậy mà ba cứ ngỡ

Cứ tưởng…

 

Chủ nhật về

Bà đi vắng

Con vàng buồn chẳng sủa

Xào xạc tiếng tre, rì rào hàng cau reo trước gió

Ti vi xem oải, đọc sách mỏi, mắt nhừ

Chú Sáu đôi bận công việc

Bông trang đợi đỏ góc sân nhà

Trụ điện sóng đôi chưa dây cười trong gió

Cánh tay tre chải mái tóc không gian cứ miết hoài chưa nghỉ

Mái tóc bà ông chải giờ xa xăm…

 

Quanh quẩn vào ra, quẩn quanh nỗi nhớ, đau đáu hoài niệm

Xem ti-vi, đọc sách, thăm bè bạn

Giúp xóm làng mỗi khi gia biến

Tìm niềm vui trong đoạn cuối đường đời

Mong hạnh phúc từ cháu con..

 

Hôm nay ba mấy ngày đi thăm bà Tám

Giỗ đầu tính chú Út con bà

Thằng con cả trông nhà cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn

Mộng mộng mơ mơ tự dằn vặt chính mình…

 

Trên thế gian có bao người cô độc?

Hãy kiếm tìm hạnh phúc ở quanh ta! 

 

LỤC BÁT CHO CHA

 

Những ngày mẹ ốm cha chăm

Như cây giữ lửa âm thầm cuối đông

Nâng niu tình nghĩa gánh gồng

Truân chuyên chồng chất lưng còng chẳng than

 

Cha thôi vượt núi băng ngàn

Cái thời trai trẻ ngày càng lùi xa

Đời nhanh như gió thoáng qua

Thế nhân một kiếp cũng là phù du

 

Trông lên đỉnh núi sương mù

Mắt rơm rớm ứa khối u sắt cầm

Nhiều khi trong cõi lặng câm

Rưng rưng cha nguyện khấn thầm bình an

 

Trở mình đau thấu tâm can… 

28/11/2001 

 

TRONG CĂN PHÒNG CỦA BA

 

Đêm thứ hai

Trong căn phòng Ba, tôi lặng lẽ

Thắp lên nỗi nỗi đau đáu tuổi thơ

Sao có thể hình dung được hết

Ngày xưa ơi, chầm chậm quay về…

 

Dòng sông nào chảy dọc đam mê

Chiếc sõng nhỏ khua chèo vang sóng lặn…

Con cá quẫy dưới trăng vàng lấp lánh

Mắt sao trời giăng khắp lối con đi…

 

Hàng tre nào chải tóc trời xanh

Níu cánh diều khát khao bay bổng

Đêm mùa hạ trên núi cao lồng lộng

Lửa rực trời thắp sáng một vùng quê

 

Tôi lần theo đất mới lòng đê

Lặn ngụp suốt một chặng đời lam lũ

Kỷ niệm xưa tưởng chừng đã cũ

Nay lại về căn phòng nhỏ ba tôi…

 

Chiếc gương soi chợt thảng thốt bên tường

Cậu bé nhỏ sao giờ khác thế?

Râu tóc bạc mà ngỡ mình còn trẻ

Nở nụ cười dâu bể thời gian…



 

Lê Bá Duy


>> Đọc tiếp…

Lửa hồng thắm cả miền thương - Lê Bá Duy

 Cần mẫn như con ong hút mật về làm tổ, Nguyễn Thị Phụng sáng tác với niềm đam mê nhất là khi về nghỉ hưu trước tuổi. Mười ba năm, mười đầu sách (2 tiểu luận, 4 tập thơ, 1 tập truyện ngắn, 2 tản văn và 1 tạp văn), nếu không có đam mê sao chị có thể viết nhiều như thế được! Cứ nhìn vào tác phẩm, thời gian sáng tác và in ấn ra mắt bạn đọc ta sẽ hình dung khao khát viết, in sách để sẻ chia tác phẩm luôn thôi thúc Nguyễn Thị Phụng, đó cũng là động lực giúp chị vượt qua bệnh tật để tồn tại với cuộc sống này.          

Đấy, tác giả của tập sách “Mùa đông và em” mới ra lò tháng 8 năm 2021, trong bối cảnh dịch bệnh phức tạp, vẫn tràn đầy tinh thần lạc quan, cười như hoa cuối mùa: “Chị tặng em tập thơ bằng file PDF đọc trước, khi nào hết giãn cách mời em đến nhà nhận sách tặng…”. Hồn nhiên như cuộc sống, như thơ chị nhưng dễ nhận ra khát khao cháy bỏng được chia sẻ cùng bạn đọc.        

Cái tựa đề “Mùa đông và em” gợi cho tôi một nỗi buồn nhiều hơn là vui! Nếu đời người được ví như bốn mùa thì “mùa đông” là mùa cuối cùng của một đời người và “em” có phải chăng là tác giả - nhân vật trữ tình của tập thơ?! Vậy thì sau “Mùa đông và em” sẽ là “nán lại với bình minh” hoặc “đốm lửa mùa đông”… chứ không thể tái sinh “mùa xuân và em” được.  Bởi như “Tựa” chị đã viết: “Cuộc đời tựa mấy vòng xoay... Bụi trần gian cũng cuốn quay quanh mình”…        

Tôi lần lượt bước vào khu vườn “Mùa đông và em” để thưởng thức 69 “bông hoa thơ” đẫm đặc một tình yêu mà chị gửi gắm vào trong những sắc hoa tươi thắm ấy. Mở đầu là “Tự bạch” của tác giả:Từ trăm năm trước ta chưa có / Cho đến bây giờ ta có ta / Cảm ơn mẹ, cảm ơn cha / Cảm ơn nội ngoại sinh ra đóa hồng”.        

Đó là hiển nhiên vì ai cũng biết: Thời gian ta chưa ra đời, thời gian ta tồn tại và chưa biết sẽ lãng đãng cõi trần bao lâu, nên ngẫm mà tạ ơn ông bà, cha mẹ đã sinh ra ta trong cuộc đời này, để biết được vui buồn khổ cực kiếp người như thế nào! Thường “Tự bạch”-tự giới thiệu tuổi tác, chiều cao, có thể khắc họa chân dung…nhưng với tác giả sau sự hiển nhiên ấy, không phải là điều mà ai cũng biết mà đó là sự trân trọng thời gian của mình để làm được những gì mà mình cho là vui là có ích đó mới là điều muốn nói…          

Khác với những tập thơ trước, ở tập này Nguyễn Thị Phụng chắt chiu từ ngữ diễn đạt và cảm xúc được nén lại rồi đẩy lên ở mức độ cao hơn. Ví như “Mùa đông và em”:

Sợi nắng dưỡng sinh quanh miền sa mạc

Được thể

gió rít từng cơn rét buốt da người

bấc phùn khó nén

phả theo ngày xám xịt sầu đông

Ngoài tầng nghĩa ban đầu, đoạn thơ mở ra một trường liên tưởng trên những tầng nghĩa khác. Thơ là như thế vì thơ không đa nghĩa thì thơ không hay. Nhưng khổ thơ đầu cũng chỉ là khổ thơ làm tiền đề để nhà thơ gửi thông điệp muốn nói vào cuối bài thơ mà thôi: Mùa đông và em dậy thì / ken nhau nhóm bếp /lửa xuân nồng thắm đượm cả miền thươngthì ra mùa đông chỉ là cái cớ mà tác giả mượn để bộc lộ tấm lòng xuân thì của mình luôn cháy bỏng cuộc sống; “ken” là “chen”, “nhóm bếp lửa” nhưng “ken” hay hơn “chen”, một kiểu dùng từ mà ta đã từng gặp ở Y Phương: “Vách nhà ken câu hát”; có điều “ken” mà Nguyễn Thị Phụng dùng đi kèm với “nhóm” để gợi hình ảnh ấm áp quen thuộc trong mùa đông mà con người cần đến: “bếp lửa”! Xét theo trường liên tưởng thì các từ “dậy thì”, “ken”, “nhóm” “nồng thắm” “đượm” đều là những động từ, tính từ mạnh, khơi gợi được ấn tượng và cảm xúc cho độc giả. Thế mới biết rằng “Miền thương” của tác giả thật nồng thắm và bao la vô cùng…         

Nhà thơ là người sáng tạo. Muốn sáng tạo thì phải luôn tự làm mới mình nếu không muốn mình dậm chân một chỗ. Hiểu điều đó, Nguyễn Thị Phụng mỗi ngày luôn cố gắng làm mới chính mình bằng thi ca. Nếu như những bài thơ ở các tập trước, thơ Nguyễn Thị Phụng hiển hiện cảm xúc rất rõ qua từ ngữ mộc mạc chân chất cái tình của người làm thơ đối với quê hương, con người và cuộc sống thì ở tập thơ này, tác giả biết dồn cảm xúc lại qua dùng hình ảnh ngôn ngữ chắt lọc để rồi cảm xúc đó được bạn đọc giải mã qua cách cảm cách hiểu của mình. Như vậy tự nhiên hơn, nhẹ nhàng hơn và hợp tình hợp lý hơn: Chào ngày mới nhưng sao mình vẫn cũ/ Trái đất ừ, ta có khác chi đâu/ Chỉ mưa nắng đủ phép màu định vị/ Cả đất trời cùng vạn vật lung linh...

Tôi thích cái lối diễn đạt này của chị:

Nhập cửa Phật mà người còn phàm tục

Tiếng chuông chùa mắc cạn chân không…”        

Đến gần tuổi thất thập rồi chị mới ngộ được mặt trái cuộc đời của con người trong xã hội. Và tôi cứ trăn trở mãi âm thanh “tiếng chuông chùa” “mắc cạn chân không”. Âm thanh ấy sao không thoát ra được cái chốn hồng trần đến với niết bàn gần hơn. Như vậy nhà thơ khát khao luôn tự làm mới chính bản thân mình như làm mới thơ, và ngộ ra muốn thơ mình luôn mới thì cần gạt bỏ tạp niệm sân si, rũ bỏ “tháng năm dài quyến rũ” và “hình hài nhung lụa” thì chính mình sẽ dễ tiếp nhận và thể hiện cái mới trong tác phẩm.          

Nguyễn Thị Phụng đã làm mới thơ bằng làm mới hình ảnh trong thơ. Bài thơ “Gạo ơi” và “Hình hài của gió” nói lên điều đó rất rõ. Với “Gạo ơi” nhà thơ đã nhân hóa cây gạo biến cây gạo thành nhân vật gần gũi với con người hơn. Nhưng cốt yếu nhà thơ xây dựng một hình ảnh con người cao tuổi “gánh cả chiều rơi” bi thương trong cuộc đời lắm tai họa do con người và thiên tai mang lại, thông qua hình ảnh cây gạo “dáng gầy” “bên góc đời” “tần ngần” “cháy đỏ” trần gian….        

Hoặc “Gió chẳng thổi về đâu bởi nó nằm trong chiếc lồng tre con con tuổi thơ ngày ấy/ bên đường làng có hàng rào mút mật, bên góc keo già nhễ nhại mồ hôi,… /Gió chẳng thổi về đâu trong trận đá cầu, chơi ô quan, chọi vụ, mấy đứa giành nhau gương mặt đỏ lòm…” nếu không có “ngọn Nồm thả cánh diều lên”.         

Cái mới còn thể hiện trong nhiều bài thơ khác của Nguyễn Thị Phụng như “Tháng Giêng xanh”: “Hạt mưa thèm quấn quýt/ Níu kéo nàng xuân chơi”. “Hạt mưa” và “xuân” được nhân hóa thật dễ thương, nhà thơ muốn níu kéo thời gian xuân trẻ đời người mãi ở lại bên mình để tận hưởng sự ấm áp, hạnh phúc của con người mà dễ gì mấy ai có được…       

Hình ảnh “Mặt trời trong lá sen…” thật độc đáo! Tứ thì không mới nhưng ý thì mênh mông như vũ trụ. Mặt trời gói trong giọt sương mai đọng trên lá sen gợi lên một liên tưởng đặc sắc: gom vũ trụ vào trong một chiếc lá nhỏ bé qua hình ảnh giọt nước lung linh nắng sớm ban mai; nhưng cái mà tác giả muốn nói là sức ảnh hưởng lớn của mặt trời làm con người sống nhân hậu hơn, ý nghĩa hơn và tốt đẹp hơn…        

Hiện thực cuộc sống muôn màu muôn vẻ. Nhà văn là người phản ánh hiện thực khách quan qua lăng kính chủ quan của mình. Bởi cuộc sống đa dạng nên tác phẩm của nhà thơ cũng phong phú và nhiều đề tài khác nhau. Thật là buồn nếu tác giả không viết được những bài thơ bộc lộ suy ngẫm, cảm xúc lòng mình về những vấn đề nóng hổi đương thời mà cả xã hội quan tâm, lo lắng. Nguyễn Thị Phụng là nhà thơ luôn nhạy cảm trước những vấn đề nóng bỏng của xã hội nên thơ chị cũng đẫm đầy suy tư, trăn trở. “Khung trời và ô cửa” là một bài thơ thú vị. Thú vị ở sự liên tưởng hình ảnh “mặt trời” - “mặt người”; “mây” - “khẩu trang”. Thực trạng về dịch bệnh đang xảy ra toàn cầu trong đó Việt Nam cũng đang oằn mình chống dịch, đau đớn trước chia ly, tang thương cho biết bao người, bao gia đình. Hàng triệu triệu người trên thế giới nhiễm bệnh và hàng triệu người tử vong. Do vậy phận người thật quá mỏng manh, nhưng thơ chị không bi lụy, vẫn hướng về một ban mai ấm áp với khát khao an lành.         

Chưa đủ, tác giả còn thể hiện suy ngẫm về những kẻ “mưu toan” rắp tâm gieo rắc dịch bệnh cho nhân loại. “Trên gương mặt người” là bài thơ có đề cập khẩu trang như “lá chắn” bảo vệ và hạn chế sự lây nhiễm co-ro-na qua đường không khí. Hướng con người đến lòng nhân ái với lòng nguyện cầu “mong an nhiên” đến với mọi người:

“…Trên gương mặt người ngột ngạt khẩu trang

rễ kí ức khô dần, cây đâm cành nhân ái

Tỏa bóng xanh, hoa thắm vàng, hương quyện

Mùi thời gian dị ứng cũng qua mau

Vút hàng mi khép mở

Nhẫn nại một cái nhìn

Hồi thái lai ấm áp ánh an nhiên.”       

Vẫn còn nhiều bài thơ khác trong tập có đề cập đến những vấn đề nóng bỏng của xã hội như “Tổ quốc và mẹ”:

“Tổ quốc ơi, người Mẹ bao dung

Thuở chống giặc lấy chí nhân thay cường bạo

Thời Covid-19 âm thầm bao bức xúc

Lấy ngăn ngừa, giãn cách,... chặn lây lan…”

hay “Dịch”:

Bão tố qua rồi trời lại trong veo

Thêm câu ca dao cánh cò, cánh vạc

Chân dẫm bùn non bờ tre biêng biếc

Xanh cả ruộng đồng xanh một ban mai

Hoặc “Có còn một đóa vô ưu”:

Chim dương tính trên cành

Quên tiếng hót hàn vi

Lụt lội cả chúng sanh

Quên bữa tiệc mặn chay

Rần rần bia bật nắp…”        

Do vậy mà đọc những bài thơ của Nguyễn Thị Phụng ta dễ nhận ra ẩn sau cách diễn đạt nhẹ nhàng đầy nữ tính ấy là cả một nỗi niềm nhân thế, là khát vọng hạnh phúc cho mọi người. Đơn giản lắm nhưng cũng rất chân thành!        

Ngoài thơ tự do, lục bát của Nguyễn Thị Phụng cũng mượt mà đằm thắm.

Thử đọc “Học phí” mà xem:

Dễ gì được trọ trần gian

Cho ta hưởng phúc thiên đàng hôm nay

Ngày mưa tháng nắng đong đầy

Luống cày đồng bãi quắt quay gió lùa

(…)

Dễ gì xa cách muôn trùng

Thuận buồm người lại ung dung lộ trình

Một trang giấy mới hồi sinh

Một câu thơ chuyện đời mình được chi      

“Học phí”- cái giá mà nhà thơ phải trả là cả một cuộc đời đắm mê với văn chương và hết mình cũng vì nó. Hiểu được bài thơ ta cảm thông với nhà thơ khi viết đến dòng này: “Một trang giấy mới hồi sinh/ Một câu thơ chuyện đời mình được chi”… Đó cũng chính là niềm vui, là điểm tựa tinh thần trong cõi người mà tác giả biết rằng cho dù tất cả đều vào cõi hư vô mà thôi.         

Tình yêu gia đình nhất là yêu kính mẹ cha luôn thường trực trong lòng những người con hiếu thảo. Nhiều nhà thơ viết về cha, mẹ về gia đình cũng là điều bình thường nhưng viết như thế nào là còn phụ thuộc vào yếu tố cảm xúc đạt đến độ chín, cộng với tứ thơ và tài năng biểu đạt ý thơ bằng ngôn ngữ đắt ý. Nguyễn Thị Phụng viết những gì mình cảm, mình nghĩ một cách chân thành, mộc mạc, giản đơn theo kiểu nghĩ sao viết vậy. Trong cái đêm 30 Tết đầu năm này, không ngủ được, trằn trọc mãi, di ảnh người mẹ trong tấm bia mộ cứ ám ảnh, làm người con nghẹn ngào trước mộ mẹ không nói nên lời, rưng rưng khói hương quyện trắng chân trời:

         Đẫm nắng gió lau chiều phơ phất

        Trắng cả vùng sương khói màu mây

        Trước mộ má lần này đâu nén được

        Phất phơ chiều lau lại... nào hay.

                             (Lau chiều)        

Nghĩ về mẹ nhà thơ lại nhớ lời dặn của cha nhắc nhở người con “bưng bát cơm đầy” hãy nhớ đến công lao của người làm ra lúa gạo nhớ đến công sanh thành dưỡng dục của cha mẹ:Đừng và vội những cao lương mĩ vị/ Chớ đắn đo cơm tấm muối vừng/ Bởi hạt thóc nhọc nhằn mồ hôi mẹ/ Những con đường nắng đổ bố đi qua! (Lời cha)        

Tình cảm gia đình còn thể hiện ở lòng thương yêu người chị vĩnh viễn ra đi không bao giờ gặp lại đầy xúc động:“Chị trở về với anh đường rải vàng cánh cúc/ Tiếng kinh kệ a di đà... buông, giục/ khóe mắt cay cay/ Bên chị có các con, các em, các cháu,.../Chông chênh lối nhỏ ngang đời/Chị ơi, tám mươi năm cuộc người!... (Thương chị).        

Hoặc trong bài “Lòng quê” ghi lại cảm xúc của mình khi người anh Nguyễn Trọng Cảm ra đi, đọc lên, ta không khỏi bùi ngùi, xúc động:“Anh về nơi an nghỉ/ Cánh cúc theo chân có bình yên, lặng lẽ/ Kịp hóa vàng tầm tã những hạt rơi…”         

Còn nữa tình cảm của nhà thơ lan tỏa yêu thương đến những “thiên thần áo trắng”-những người thầy thuốc hết lòng tận tụy với bệnh nhân mà không hoảng-ngại hiểm nguy tính mạng. Trong những ngày này, đọc đến bài thơ “Mỗi khi trái nắng trở trời” tôi nghĩ đến những người thầy thuốc hiện tại đang oằn mình chống dịch trên cả nước ta nói riêng, mà xúc động, mà kính phục. Cả ngày không ngơi nghỉ với bộ đồ bảo hộ nóng nực khô người với khẩu trang che kín mặt thiếu ô-xy, hít thở khí trời khó khăn mà vẫn hết lòng vì người bệnh… Tôi tin khi viết những dòng dưới đây, tác giả đã từng là bệnh nhân từng chứng kiến “những thiên thần áo trắng” tận tụy với nghề, lòng người viết cũng rưng rưng không ít:Có nằm viện mới hiểu lòng thầy thuốc/ Tấm gương soi y đức sáng ngời.../ Mỗi khi trái nắng trở trời/ Quả xanh cũng nám riêng người an tâm.(Mỗi khi trái nắng trở trời).         

Thơ của Nguyễn Thị Phụng là thơ tâm trạng, trăn trở trước cuộc sống, con người, thế sự rồi đẩy cảm xúc lên cao bật ra thơ. Có bài viết tự nhiên theo mạch chảy cảm xúc nên có sức hút người đọc, có bài viết nén cảm xúc lại nhưng từ ngữ đôi khi ép chữ nên người đọc bị khựng lại suy ngẫm để đồng cảm, sẻ chia cùng với tác giả. Đời thơ của một tác giả tìm được những câu thơ, bài thơ hay để đời đâu phải lúc nào cũng đễ tìm…Với tập thơ “Mùa đông và em” lần này của Nguyễn Thị Phụng vượt trội hơn ba tập thơ trước rất nhiều cả về độ chín cảm xúc và thi pháp nghệ thuật mà tác giả sử dụng trong việc diễn đạt ý tưởng, tâm trạng ở các bài thơ.          

Tựa đề tập thơ: “Mùa đông và em” có hai chủ thể một của thiên nhiên, một của con người. “Mùa đông” gợi đời người đã ở ngưỡng già, hoặc gợi thời tiết lạnh lẽo, cô đơn; “Em” gợi sự trẻ trung sôi nổi tràn đầy sức sống. Hai chủ thể trong một tên gọi tác phẩm tương hỗ cho nhau để bộc lộ thông điệp tình yêu con người và cuộc sống của nhà thơ. Chủ thể con người: “em” ấy vẫn hừng hực ngọn lửa xuân thì nồng thắm cả “một cõi đi về”, một “miền thương” nhớ mà cuộc đời này nhà thơ đã sinh ra. Cho dù "Ta không được chọn nơi mình sinh ra nhưng được lựa chọn cách mình sẽ sống". Và Nguyễn Thị Phụng đã lựa chọn cách sống có ý nghĩa như vậy!

                                                            




Quê nhà tháng 8/2021

                                                                                                  Lê Bá Duy 

>> Đọc tiếp…

Về nhà thôi - truyện ngắn Lê Bá Duy

Thư, ba tháng nay cứ quanh quẩn trong căn nhà thuê chưa đầy 50 mét vuông và gần 40 mét vuông để thợ làm xưởng dụng cụ thể hình. Ở thành phố mà thuê được căn nhà thế này là quý lắm. Đất chật, người đông, chủ yếu thuê có chỗ làm chỗ nghỉ ngơi sau giờ phút lao động mệt nhọc là tốt rồi.    

Sinh năm 2000, cái tuổi mới vừa trưởng thành Thư đã yêu một chàng trai lớn hơn chục tuổi quê ở một huyện giáp ranh với huyện của mình. Cũng là nông thôn nhưng anh ấy thuê nhà mở xưởng sản xuất dụng cụ cho người dân có nhu cầu tập thể thao. Thi thoảng mới về quê một lần. Thư và anh ấy quen nhau trên facebook. Mỗi lần về quê, anh ghé thăm Thư. Ban đầu chưa hiểu nhau, cũng chưa thân thiết và có lẽ duyên nợ kiếp trước nên sau hơn năm trời hai người mới lấy nhau. Rồi Thư theo chồng vào thành phố lập nghiệp. Vẫn ngôi nhà anh ấy thuê ở một huyện thuộc thành phố. Với bốn người toàn là anh em trong họ hàng. Ngày ngày chồng Thư và hai đứa em trai cặm cụi cắt sắt, hàn, sơn rồi lắp ráp thành những dụng cụ thể thao mà người ta đặt hàng hoặc làm những dụng cụ tập gym để sẵn bán. Ban đầu Thư vào cũng giúp cho chồng ít việc như nấu cơm giặt đồ, dọn nhà… Một thời gian Thư có bầu nên mệt mỏi không giúp gì được cho anh ấy, chỉ nằm. Lúc khỏe thì giúp việc nhà lúc mệt thì anh ấy tự làm. Thấy chồng cực khổ mải lo kiếm tiền, Thư cũng buồn nhưng sau quen dần. Thì anh ấy lo làm cũng tốt để kiếm tiền sau này còn lo cho con cái nữa. Thời gian hơn ba tháng trôi nhanh lúc này Thư ốm dần do không ăn được và không có người chăm sóc lúc nghén nên Thư quyết định về nhà nhờ mẹ. Mẹ Thư còn trẻ nhưng chịu thương chịu khó một mình nuôi hai chị em Thư, còn cha thì theo người khác, đánh đập mẹ tàn nhẫn và ly hôn với mẹ, không quan tâm đến con cái cũng chẳng hề chu cấp tiền nuôi con. Ở với mẹ đúng một tháng, sức khỏe Thư dần dần ổn định. Nhớ chồng Thư lại vào thành phố cho vui buồn sướng khổ có nhau. Nhưng lần đi này Thư lại gặp nhiều khó khăn trong cuộc sống mà trước giờ chưa từng chịu đựng…   

Đó là bắt đầu từ sự kiện hai ngày lễ lớn trong năm 30/4 và 1/5. Trong lúc tình hình dịch covid-19 đang căng thẳng, nhưng khách du lịch thập phương về thành phố tham quan cũng khá đông. Nhất là cái Hội thánh truyền giáo gì đó bị dương tính covid-19 phát tán ra cộng đồng. Từ đó đến nay hơn ba tháng trời Thư cứ ru rú trong nhà không dám đi đâu cũng không dám ra ngoài. Ước mơ đêm đêm cùng chồng dạo khắp thành phố giờ không được nữa rồi. Buồn quá! Chán cảnh như giam trong nhà! Nhưng biết làm sao đây khi mà cả nước bùng phát dịch bệnh càng ngày càng nhiều. Lúc đầu, Thư còn theo dõi số người mắc bệnh từ 3 ca bệnh sau đó tăng dần lên đến con số hàng trăm rồi đến hàng nghìn ca trong một ngày. Có ngày thành phố thống kê nhiễm hơn 4 nghìn ca, như ngày 30/7/2021 là 4282 ca. Đỉnh cao như ngày 27/7 là 6.318 ca  Trước tình hình căng thẳng như vậy hệ thống y tế thành phố quá tải. Thư căng thẳng quá. Không biết rồi sẽ ra sao. Ở quê, gia đình đang mong ngóng con trở về nhưng mình làm sao về được. Nhìn các anh chị cùng với hàng nghìn người đi xe máy về quê, nhiều người không có xe phải đi bộ hàng nghìn cây số để về quê, mà Thư thêm bồn chồn lo lắng. Xe máy thì không đi được rồi vì thai gần tám tháng. Đi máy bay hoặc tàu lửa thì sợ lây nhiễm. Thư trong giai đoạn kiêng thuốc, kiêng xông hơi… Nên chỉ nằm trong nhà mong cầu dịch bệnh được khống chế. Nhưng tình hình này căng quá! Hàng nghìn rồi đến vài chục nghìn người lần lượt rời thành phố về quê. Theo dõi trên mạng mà Thư nghẹn ngào. Người dân thật là khổ. Nhiều gia đình chở nhau trên chiếc xe máy có con nhỏ. Có người ẵm theo con mới sinh gần mười ngày. Có người đi xe độ, có người bị tai nạn giao thông trên đường về… Và cũng có nhiều nhà hảo tâm đón người dân Sài Gòn về trên đường quốc lộ để hỗ trợ, tiếp sức. Họ cho bánh mì, nước uống, xăng xe, có người còn nhận thêm 500 nghìn nữa. Lại được xe công an của mỗi tỉnh đón và dẫn đoàn vượt qua địa phận tỉnh mình. Thế mới biết người dân nước mình đùm bọc yêu thương nhau vô cùng. Như cha ông từng khuyên: “Nhiễu điều phủ lấy giá gương/ Người trong một nước thì thương nhau cùng”. Cảm động trước những tấm lòng nhân ái, trước sự quan tâm của chính quyền địa phương các nơi, và cũng thật xót xa cho những cảnh người di chuyển trên đường về quê! Chỉ thị 16 ở thành phố thực hiên cũng đã giảm nhiều ca mắc mới nhưng vẫn chưa khống chế. Lại tiếp tục gia tăng thời gian giãn cách xã hội chặt chẽ hơn. Nhiều người không chống chọi với căn bệnh này được cũng rời bỏ gia đình mà đi trong cô độc không người đưa tiễn. Thật khủng khiếp! Mỗi lần nghĩ tới Thư rùng mình, lòng buồn tê tái. Ngẫm mà thương kiếp con người. Tại sao còn có những con người vì lòng tham gieo nên tội ác. Nghe nói con vi rút này bắt đầu từ Vũ Hán?! Vậy ai tạo ra nó? Họ tạo ra để làm gì? Trời ơi, nghĩ nát óc mà buồn, mà thương cho dân nghèo cực khổ phải chạy trốn dịch trong hoàn cảnh bất đắc dĩ. Bao nhiêu triệu người thất nghiệp. Hàng trăm nghìn người nhiễm bệnh, hàng trăm nghìn người cách ly… Cứ nghĩ là Thư đau cả đầu. Chồng an ủi động viên có dịp là sẽ đưa Thư về nhưng thành phố gia hạn chỉ thị 16 thêm, nên không thể đi được. Dù vậy nhưng ý định về nhà cứ thôi thúc Thư. Chồng thì thuê nhà làm nhiều năm ở thành phố vẫn không mua nổi một mảnh đất để “an cư lạc nghiệp” Thư khuyên chồng về quê để “làm lại cuộc đời”, mình còn trẻ còn có cơ hội. Tuy về quê không kiếm nhiều tiền hơn ở thành phố nhưng trước tình hình dịch bệnh đang căng thẳng lúc này, thất nghiệp, tiền thuê nhà không có trả, nhiều thứ chi phí nhất là lúc sinh con ở bệnh viện lại quá tải bệnh nhân covid 19 thì lại càng khổ hơn. Chồng Thư hiểu điều đó nhưng chỉ thị 16 còn thì không về được. Thư đã đăng ký với Hội đồng hương huyện nhà để được tỉnh nhà hỗ trợ đón về quê. Là người con đất Bình Định, Thư cũng tự hào về mảnh đất nơi chôn nhau cắt rốn của mình, mảnh đất có nhiều danh nhân văn hóa như Đào Tấn, Xuân Diệu, rất nhiều anh hùng như Quang Trung-Nguyễn Huệ, Nguyễn Trung Trực, Ngô Mây, và nhiều anh hùng khác; nhiều danh thắng như Hầm Hô, Bảo tàng Tây Sơn, Ghềnh Ráng –Tiên Sa, Đàn tế trời, Thành cổ Hoàng Đế, Eo gió, Kỳ Co… Nhất là lần này, tỉnh nhà có kế hoạch đón những người con của đất Bình Định sống, làm việc và học tập ở thành phố có hoàn cảnh khó khăn về tránh dịch, vừa giảm tải cho thành phố vừa dang rộng đôi tay như của người mẹ đón con về tổ ấm của gia đình. Cả nghìn người được đón về quê. Ngày 23/7, 26/7 rồi 30/7… Thư vẫn chưa tới lượt. Thư lo lắng! Ở lại mà không ra đường mua thức ăn được thì ốm gầy không đủ dinh dưỡng cho thai nhi. Về thì lại sợ trong quá trình đi máy bay đông người dễ bị lây nhiễm. Nhưng ý định về quê, về nhà mình - nơi mình sinh ra, lớn lên, nơi gắn bó nhiều kỷ niệm tuổi thơ… cứ thôi thúc Thư. Thư chợt nhớ hai câu ca dao: “Ta về ta tắm ao ta/ dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn” rồi những câu ca dao mẹ ru Thư thuở nằm nôi văng vẳng bên tai: quê hương mỗi người chỉ một/ như là chỉ một mẹ thôi…(Đỗ Trung Quân), Thư mở bài hát “Bình Định quê hương tôi” do ca sĩ Thu Hiền thể hiện nghe cho đỡ nhớ nhà. Chợt điện thoại đổ chuông…

- Alo, đây có phải là điện thoại của cô Thư không?

- Dạ, Thư đây. Có gì không Bác?

-  Tôi là chủ tịch Hội đồng hương đây. Cô chuẩn bị đồ đạc chiều ngày 4/8 lên máy bay về quê theo kế hoạch của tỉnh mình nhé!

- Dạ vậy trường hợp của cháu đang mang thai có được về cách ly tại nhà không, hay cách ly tập trung.

- Có thể cách ly tại nhà được đó em, nhưng khi về tới nơi còn tùy vào sự bố trí của địa phương và tùy tình hình kiểm tra sức khỏe nữa nhé!

- Dạ!

- Chúc em về quê an vui nghen!

Điện thoại đầu bên kia tắt. Thư thấy lòng mình rộn hẳn lên. Một niềm vui khôn tả. Nao nao trong người. Chồng Thư cười:

- Thấy em vui anh cũng vui theo! Thôi chuẩn bị thu xếp đi, còn có hai ngày đó. Anh thì ở lại chờ về sau. Cố gắng giải quyết xong công việc ở đây anh sẽ về với em. 

Đêm nay không có ánh trăng nhưng nhìn lên bầu trời lấp lánh ngàn sao Thư thấy lòng mình lâng lâng đến lạ. Thư lấy điện thoại gọi mẹ, nói tình hình cho mẹ nghe. Nhìn mẹ qua zalo thấy mẹ khóc Thư xúc động an ủi:

- Thôi mẹ, vài bữa nữa con về mẹ đừng lo chi, con lớn rồi mà.

- Ừ, con nhớ cẩn thận đó, nhất là lên máy bay tiếp xúc với nhiều người phải thận trọng nghe con.

Mẹ dặn Thư đủ hết, nhiều lắm Thư không nhớ nổi nhưng Thư thấy mẹ lo cho mình quá nhiều. Mẹ già hơn so với lúc mình chưa lấy chồng. Mẹ cực khổ nuôi chị em mình nên không nghĩ đến việc phải đi bước nữa. Thư hiểu điều đó, Thư muốn mẹ vui! Nghĩ đến mẹ, Thư giận người cha vô tâm không hề thăm hỏi mình một lời… Càng nghĩ càng thương mẹ nhiều hơn. Thư chợt nhớ hai câu thơ rất hay của nhà thơ Chế Lan Viên viết: “Con dù lớn vẫn là con của mẹ/ Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con…”. Thế mới hiểu người mẹ nào cũng thương con cái. Bây giờ sắp làm mẹ Thư mới dần dần ngộ ra điều này. Nằm nghe nhạc, Thư lại nhớ nhà, nhớ tiếp về quê hương. Thư nhớ những ngày cùng mẹ và em đi ăn mì cay, nhớ những ngày đi may cùng mẹ. Nhớ ngoại, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt hao gầy. Thư nghe môi mình mặn chát! Giấc ngủ chìm vào quên lãng…

- Dậy em ơi! Chuẩn bị xếp đồ ra sân bay!

Nghe chồng gọi, Thư mở mắt. Đã 5 giờ sáng. Hôm nay ngày 4/8 rồi mình sắp được về nhà rồi! Thư bật dậy. Đồ đạc đêm qua đã xếp sẵn, giờ chuẩn bị vệ sinh cá nhân rồi ăn sáng mới ra sân bay. 6 giờ có mặt làm thủ tục xét nghiệm covid-19. 13 giờ lên máy bay. Khoảng 14 giờ 15 tới sân bay Phù Cát. Xe tới đón Thư ra sân bay. Sau khi làm xong thủ tục để đủ điều kiện lên máy bay về quê, Thư ngồi cách những người kia ba mét. Đoàn về kỳ này 194 người, không biết có ai dương tính không? Mong sao đừng có ai. Ba tiếng, bốn tiếng trôi qua 10 giờ rồi. Sao mà lâu quá vậy. Hồi nhỏ giờ chưa có lần nào Thư trông thời gian lâu đến như vậy. Nóng khiếp. Bộ đồ bảo hộ mặc trong người cộng với sức nóng thời tiết làm Thư đuối sức. Thư thấy thương các y, bác sĩ trong các bệnh viện và cả những người tham gia chống dịch. Họ làm việc cả ngày này sang ngày khác với bộ đồ bảo hộ sao mà chịu nổi. Nghe nói có nhiều bác sĩ đã mắc bệnh vì bộ đồ bảo hộ không chịu nổi cái nóng bức, mồ hôi túa ra như tắm, ướt cả y phục trong người. Nếu mình là bác sĩ chắc cũng không chịu nổi như họ. Thật đáng kính phục!    

Điện thoại reo từ đầu giây bên kia, tiếng mẹ vang lên:

- Sao rồi con, lên máy bay chưa con?

- Dạ chưa mẹ, khoảng 13 giờ mới lên. Con ngáp ngáp rồi nè!

- Cố gắng lên con gái ngoan của mẹ. Về mẹ kho cá lóc cho mà ăn, những món con thích mẹ đã mua cả rồi! Đây nè con nhìn đi!

Mẹ chiếu điện thoại vào nồi cá kho, nồi canh cá lóc, sầu riêng… Trời ơi sao mà thèm quá! Bụng sôi lên. Thư thấy đói rồi nhưng vẫn chưa ăn, có lẽ lên máy bay về mới ăn sau.  Khuôn mặt của mẹ sạm đi vì lo lắng, mắt mẹ thâm quầng có lẽ mất ngủ. Nhưng khuôn mặt mẹ vẫn ánh lên nét đẹp mà Thư yêu quý tôn thờ. Thư phấn chấn nghĩ đến sắp về nhà mà khỏe lên. Có lẽ vài tiếng nữa thôi xuống sân bay mình sẽ đón ta-xi về trạm y tế khai báo, xong họ cho về nhà cách ly. Mình sẽ thưởng thức những món khoái khẩu mà lâu nay ở thành phố không có…  

13 giờ 5 phút 194 công dân Bình Định lần này được địa phương đón về lên máy bay. Thư để điện thoại chế độ máy bay. Sau 15 phút khởi động, máy bay cất cánh. Thư hơi ngửa người về phía sau. Có chút nhức đầu. Thư nhìn qua cửa kính máy bay thấy cảnh vật phía dưới đất nhỏ dần, rồi những đám mây bay dưới thân máy bay. Những ngôi nhà nhỏ, những dòng sông, suối ngoằn ngèo vẽ trên mặt đất như một bức tranh sống động. Và rồi Thư không nhìn thấy gì dưới đất. Có lẽ máy bay đã ở độ cao trên mấy nghìn mét. 30 phút trôi qua mà Thư cứ ngỡ sao mà lâu quá. Máy bay hạ thấp, chúi xuống, nghe dây thắt an toàn căng lên. Thư nhìn thấy sân bay. Máy bay đang tiếp đất, rồi dừng lại. Hai chiếc xe trờ tới rước hành khách. Cả đoàn ra sân bay chờ kiểm tra và xe đón đưa đi cách ly. Nghe nói lần này cách ly tại trường quân sự Phù Cát. Thư hỏi xem mấy người có bầu có được về nhà cách ly không. Không ai biết được. Chỉ được biết chờ xe đón về khu tập trung. Xe đến. Thư bước lên xe về khu cách ly mà lòng lo lắng. Không biết trường hợp mình có về nhà được không?   

16 giờ xe đến khu cách ly. Mọi người được kiểm tra dịch tể lại lần nữa. Sau đó phụ trách phân phòng cho công dân được đón về. Thư ở cùng phòng với hai vợ chồng chú kia và đứa con 10 tuổi. Phòng có 4 giường. Ngồi một lát thì điện thoại đổ chuông:

- Sao tới rồi hả con. Về tới đâu? Mẹ báo với Trạm y tế rồi, con về là họ kiểm tra, xong cho người đưa về nhà!

- Không mẹ ơi! Con được cách ly tập trung rồi. Họ không thấy nói cho về gì cả mẹ!

Qua màn hình zalo Thư thấy hai hàng nước mắt mẹ chảy dài trên gò má. Thư chưa bao giờ thấy mẹ khóc. Mẹ cứng cỏi lắm! Ngày bà ngoại mất mẹ cũng không khóc. Lo xong hậu sự, đêm đêm mẹ ngủ với ngoại 49 ngày. Có lần Thư bắt gặp mẹ nức nở. Thư giục mẹ ngủ nhưng mẹ vẫn nấc lên. Mẹ nói: ngoại con về với mẹ tối giờ, lúc thức dậy thì ngoại đi rồi. Thư không biết làm sao chỉ ôm lấy mẹ và khóc theo…  

Lần này mẹ khóc làm Thư ứa nước mắt. Nhưng để động viên mẹ, Thư nói:

- Thôi không sao đâu mẹ, để mai con hỏi thăm rồi xin họ về, không được thì 7 ngày sau con sẽ về nhà thôi. Sau đó 21 ngày mẹ con mình sẽ ôm lấy nhau khóc một bữa no nê mẹ nhé!

- Hi, Cái con này!

Mẹ cười, nụ cười thật ấm áp làm sao! 

Thư tắt máy. Thư sợ mình không cầm lòng khóc theo mẹ người ta thấy cười cho. 

Khu cách ly là một trường quân sự của tỉnh nên cơ sở vật chất khá khang trang. Dãy nhà hai tầng. Có giường có chiếu và mùng màn đầy đủ. Có điều Thư lo nhất là mỗi phòng có bốn người. Giá như mỗi phòng một người thì hay hơn vì cách ly càng ít thì độ an toàn càng tốt hơn. Nhưng số phòng thì ít, mà người thì đông nên phải đành phân công như vậy. Thư biết cho dù có ưu tiên cho những người có bầu về nhà cách ly cũng phải tuân thủ mức độ an toàn phòng chống dịch. Thư tin tưởng vào cách làm việc của địa phương trong việc quản lý công dân. Tắm xong, Thư về phòng ăn cơm. Thư nhận được hộp cơm và ăn rất ngon. Cơm có thịt gà, có cá, canh cải và còn có chôm chôm tráng miệng. Như vậy là quá tốt rồi. Được nhà nước đón về cho ăn ở không tốn tiền thế này quả thật còn gì bằng. Những ngày ở thành phố chỉ mì tôm liên tục, chứ biết gì ăn, không dám đi mua ở đâu cả. Giờ được ăn cơm thấy thật ngon. Ăn xong Thư vận động 30 phút cho thư giãn, đỡ mỏi sau đó nằm nghỉ lưng. Đã hơn 18 giờ 30 phút. Điện thoại lại reo. Mẹ lại gọi. Mẹ kể về giấc mơ lúc chiều tối mẹ thiếp đi thấy nằm bên con nói thôi con hãy ngủ đi mai thức dậy sẽ thấy ngủ ở nhà mình. Sau đó mẹ nói con ngủ đi chứ mệt. Rồi mẹ tắt máy.     

Thư trằn trọc không ngủ được. Chỉ còn khoảng 20 cây số là tới nhà mình. Đi xe máy khoảng 30 phút. Thôi hôm nay cứ cách ly theo quy định. Xác định bảy ngày về nên Thư cũng đỡ bớt suy tư. Đang nằm thì có người mặc đồ bảo hộ lên phòng hỏi ai là Thư. Thư giơ tay. Người đó đưa cho Thư tờ giấy bảo điền thông tin, kê khai đang có bầu và nói là để sắp xếp cho về nhà cách ly. Thư nói: Cháu cứ nghĩ xuống sân bay là được về như nhưng giờ cách ly buồn quá! Mơ ước về nhà liền là không được rồi. Người kia cầm tờ giấy Thư khai xong nói: em yên tâm sắp được về rồi đó, ngủ ngon nghen!     

Thư mừng quá cầm máy gọi về mẹ như để sẻ chia niềm vui mới nhận được. Trò chuyện với mẹ một lát thì chồng Thư gọi. Thư chào mẹ và nghe điện thoại của chồng…  

Ngày thứ hai trên chiếc giường ở khu cách ly, Thư chợt thức. Đêm qua thức quá khuya nên 5 giờ sáng mới dậy. Thư vệ sinh cá nhân rồi vận động nhẹ tay chân cho khí huyết lưu thông. Buổi sáng, bữa ăn cho công dân trong khu cách ly là món cháo thịt bằm nhuyễn. Buổi trưa là cơm hộp khá tươm tất có cả thị cá, rau và canh rất ngon. Thư bắt đầu đỡ mệt và ăn ngon miệng. Nghĩ lại Thư thấy mình còn may mắn hơn nhiều người…      

Mặt trời đã ngả về chiều. Thư nhìn về Khu Đông, nơi quê nhà có mẹ và em trông mong từng ngày. Nghĩ đến cảnh tung tăng trên cánh đồng quê hương vừa gặt sau những ngày cách ly, nghĩ đến gặp lại mẹ, gặp lại em gái và những người thân yêu của mình, nhất là được nằm ngủ trong ngôi nhà nhỏ gắn bó 20 năm với mình Thư thấy lòng phấn chấn hẳn lên. Xa xa những cánh chim bay về tổ ấm để chuẩn bị sum vầy với các con và nghỉ ngơi sau một ngày mưu sinh vất vả…

 

 




Tuy Phước, 6 tháng 8 năm 2021

Lê Bá Duy 

>> Đọc tiếp…

Hợp đồng - truyện ngắn của Lê Bá Duy

Hoa súng
tranh đá Bảy Núi của PVHN
Sáng chủ nhật. Tôi tranh thủ lên mạng kiểm tra trang website của mình một tý rồi đi về ngoại thăm cụ. Sức khỏe ngoại ngày càng yếu. Người khô dần như cây thiếu nước. Có lẽ thời gian không còn dành cho cụ nhiều. Tôi phải chở các cháu về thăm kẻo sau này ân hận.
Bỗng: - Hi quanvan.com!
- Chào bạn!
- Chào chủ bút trang quanvan.com, Xin tự giới thiệu, tôi là bạn đọc trang website của bạn, rất thích và muốn cộng tác với bạn?
- Sẵn sàng! Cảm ơn bạn nhiều!
- Không có gì! Tôi cộng tác có điều kiện mà.
- Bạn là nam?
- Không, là nữ!
- Bạn bao nhiêu tuổi? Quê ở đâu? Xin hỏi cho biết để tiện xưng hô! Còn tôi, bạn xem trong trang phần giới thiệu chắc đã biết rồi!
- Trời, hỏi tên làm gì! Cứ gọi bạn đi! Cứ đọc những tác phẩm mới ra lò khắc biết!
- Vâng, tạm thời xin xưng hô bạn! Mong thông cảm bạn nhé! Bạn cứ gửi theo địa chỉ ghi trên trang web! Cảm ơn và chúc bạn luôn sức khỏe và viết nhiều tác phẩm hay! Chào bạn mình đi chút việc đây!
- Bye!
- Bye!
Tôi thoát nick! Mặt trời đã lên hai con sào. Hôm nay nắng coi bộ gắt đây. Tội mấy đứa nhỏ nãy giờ chờ đợi....
Tối! Sau một ngày thăm ngoại, tuy mệt tôi vẫn lên mạng theo lời hẹn. Như chờ sẵn, bên kia thấy tôi online thì - Hi. xin chào!
- Xin chào!
- Ngày nay bạn đi chơi chủ nhật có vui không?
- Không, mình về thăm ngoại!
- Ngoại cậu khỏe chứ?
- Không, già rồi. Thời gian đang tính bằng ngày!
- Ngoại bạn bao nhiêu tuổi?
- 92.
- Vậy là thọ rồi! Thôi đừng buồn nhé, người có số, có muốn ở lâu cũng không được. Như thế cũng đủ rồi.
- Vâng!
Ngưng một phút. Có lẽ bên kia đang nghĩ gì đó, tôi không rõ. Tôi nhắp vào trang website xem thử có ý kiến gì mới của bạn đọc không?...
- Bạn có đồng ý trả nhuận bút khi có cộng tác viên gửi bài trang bạn không?
- Đồng ý thế nào? Nhuận bút? Trời, mình mới thành lập, mục đích muốn nối nhịp cầu văn học nghệ thuật với bạn bè và bạn đọc thôi mà, trả nhuận bút có mà sạt nghiệp...
- Mình không đòi hỏi nhuận bút gì lớn lắm đâu, tiền thì mình không thiếu nhưng đã gửi bài thì phải có điều kiện chứ? Nếu gửi bài không công thì gửi làm gì?
Tôi ngạc nhiên. Cảm thấy câu chuyện thú vị, chắc có kịch tính đây, tôi thầm nghĩ và tôi tiếp tục trả lời:
- Nếu bạn cộng tác trước mắt bạn có hai cái lợi: Một là, tác phẩm của bạn sẽ đến với nhiều công chúng bạn đọc, bạn có thể thăm dò dư luận và bạn sẽ học được những cái hay sau khi tác phẩm công bố; hai là: qua thế giới mạng bạn sẽ xích lại gần hơn với bạn bè và độc giả yêu thích văn chương...
- Tôi biết nhưng tôi muốn có điều kiện khác kia!
- Vậy bạn nói đi? Điều kiện gì?
- Nhuận bút tương xứng. Mỗi bài viết phải được trả bằng 100 cái hôn?
Tôi ngỡ ngàng, bật cười rồi bối rối:
- Bạn khéo nói đùa. Lần đầu tiên mình nghe một người như bạn yêu cầu trả nhuận bút bằng những cái hôn đấy! Nhưng mình và bạn không quen, lại ở xa cách trăm cây số sao có thể trả "nhuận bút" qua "đường bưu điện" được?
- Không sao, tôi sẽ tìm đến bạn và nhận "nhuận bút" ấy!
Tôi nghĩ chắc người bạn kia đùa nên tôi cũng đùa lại cho vui:
- Ok! Nếu bạn yêu cầu như thế mình sẵn sàng thôi. Bạn gửi bài vào email của mình đi!
- Nhưng bạn phải làm hợp đồng thì mình mới gửi.
Tôi đâm hoảng. Trời đùa hay thật đây? Nếu là thật thì tôi chết mất! Mà nếu đùa thì không sao mình sẽ có điều kiện đọc tác phẩm của con người bí ẩn kia. Không biết tác phẩm của cô ấy có gì hay không? Nhưng không sao, biết đâu là đùa? Mà mình có mất gì đâu. Có khi lợi nữa là đằng khác... Nghĩ thế tôi đánh liều:
- Đồng ý! Bạn soạn thảo hợp đồng đi mình sẽ ký tên!
- Bạn đợi mình 30 phút nhé!
- Ok!
...
Tôi tranh thủ cắt mấy tấm ảnh để dành đưa lên minh họa, gần 30 phút sau thì nick tôi hiện lên màu đỏ. Tôi cho nick hiển thị:
- Bạn save đi!
- Tôi nhắp vào File mà người bạn mới quen gửi, và đọc.
Một bản hợp đồng hoàn hảo. Các điều khoản rõ ràng. Đọc hai lần xong, tôi in ra giấy, ký tên và sau đó dùng máy ảnh chụp bản hợp đồng đưa vào máy gửi lại cho người bạn kỳ lạ kia.
- Rất tốt! Mong bạn đúng như cam kết trong hợp đồng. Mình gửi cho bạn bài viết đây!
Ngay tức khắc cô bạn kia gửi tác phẩm qua email của tôi. Tôi mở ra đọc ngay. Trời ơi thơ giàu cảm xúc quá, toàn là thơ tình yêu. 3 bài thơ tình thật nồng nàn và đậm đà chất lãng mạn:
Anh
Em như dòng sông vắt cạn đời chờ con nước anh
từ thượng nguồn đổ vào bến đợi
Hoàng hôn buông
Em khô héo nửa đời...
Anh ở đâu
Sao không hiển hiện
Để em chờ hoài
chờ mãi đến ngàn năm?
........
Và đây nữa:
Ba mươi xuân em mòn mỏi đợi chờ
Anh trốn nơi đâu không về cùng em múc cạn tình yêu
Em lần từng đốt thời gian trên phiến tóc
Chống chọi ông trời để gặp được anh...
Trời, giọng thơ trẻ và hiện đại quá! Bên dưới những bài thơ ký tên Ngọc Trầm. Có lẽ bút danh? Tôi đoán già đoán non, cô ấy chắc ngoài ba mươi? Giọng thơ mới không cũ, có những phát hiện táo bạo, ý tưởng thú vị, tình yêu mãnh liệt, sâu sắc lắm! Vấn đề cần kiểm tra lại có phải thơ cô ấy hay của người khác?
Tôi làm một động tác tìm hiểu:
- Bạn gửi cho tấm ảnh để mình đưa lên giới thiệu nhé!
- Mình vừa email tấm ảnh của mình rồi đó.Tôi mở ra xem. Người trong tấm ảnh khoảng 31 đến 33. Khuôn mặt trái xoan. Đôi mắt rất sáng. Nhìn vào là có thiện cảm ngay. Đẹp, đẹp thật! Nhưng tại sao người đẹp như cô ấy mà thơ thì buồn, cô đơn và khát khao hạnh phúc? Hay là cô ấy đã dang dở một lần? Hay là duyên chưa đến? Hay còn có nguyên do nào khác? Có thể cô ta dùng kỹ thuật "đánh bóng" ảnh? Nhưng nhìn không giống ảnh sửa lại. Ảnh chụp còn mới. Nhưng dù cho có sửa ảnh thì cô ấy cũng không quá 35 tuổi. Tôi nghĩ thế. Và trái tim tôi nhúc nhích!
- Cảm ơn bạn Ngọc Trầm nhiều! Thơ bạn hay lắm! Đọc thơ, trái tim mình muốn rung lên vì xúc động!
- Thật à? Mình cũng thích đọc thơ bạn. Tuy bạn viết theo thể truyền thống nhưng cái hồn trong thơ, cái tứ trong bài, và cái tình trong mỗi câu, mỗi chữ có lửa, có thi vị để thương, để nhớ. Mình thích cái lối viết lục bát ngăn ngắn của bạn, ngắn mà tình ý dằng dặc!
- Cảm ơn bạn quá khen. Mình sẽ giới thiệu thơ bạn vào sáng mai nhé!
- Sao không đêm nay mà sáng mai?
- Vì sáng mai là ngày 8/3. Mình muốn làm món quà cho ngày của bạn mà!
- Ok, cảm ơn bạn nhiều!
Từ đó, mỗi tuần, cứ vào ngày chủ nhật, tôi lại nhận được thơ và truyện của Ngọc Trầm. Những bài viết của cô ấy được nhiều bạn đọc thích thú! Hình như ngọn lửa trong thơ Ngọc Trầm cứ nhóm lên, len vào lòng người đọc làm họ xốn xang, đau đáu và đồng cảm.
Ba tháng trôi qua. Trên mạng, chúng tôi thân nhau và như là tri âm với nhau. Và tôi nhận cả thảy là 21 bài, cả thơ và truyện. Quy nhuận bút bằng cái hôn thì tôi phải trả 2100 cái. Bao nhiêu đó, chắc tôi phải mất một ngày để làm "nghĩa vụ"!
Và thời khắc chờ đợi đó cũng đến!
Một ngày chủ nhật trời mây quang đãng. Địa điểm chúng tôi hẹn nhau là một quán cà phê vườn vắng khách. Cái quán cà phê tâm lý thì đúng hơn. Diện tích rộng, trồng nhiều cây cảnh. Dưới mỗi gốc cây là cái bàn và hai cái ghế đặt sát nhau. Từ bàn này không nhìn thấy người ngồi bàn bên kia. Chủ quán đã công phu chăm chút cái ý tưởng này cho các cặp tình nhân vào cà phê, tâm sự. Tôi đến sớm 20 phút. Mở di động xem lại tin nhắn cho chắc. Đúng là còn 20 phút nữa cô ấy mới đến. Tôi nhẩm lại những câu thơ hay của Ngọc Trầm để chút nữa đọc cô ấy nghe và cũng để tranh thủ nghỉ hơi sau vài trăm cái hôn...
Giọng ca Khánh Ly thể hiện bài "Một cõi đi về" của cố nhạc sĩ tài hoa Trịnh Công Sơn thật hay! Một giọng ca đặc biệt không thể trộn lẫn với giọng ca của bất kỳ ca sĩ nào khác. Mấy cây si xanh quanh cạnh bàn chỗ tôi ngồi thật tuyệt vời. Có lẽ mỗi cây lên đến mười mấy triệu... Mấy chú chim nhỏ nhắn nhảy chuyền qua dưới những cành cây, tìm bắt sâu. Mặt trời đã lên cao. Tôi khe khẽ hát theo: Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi...
Bỗng điện thoại reo:
- A lô!
- Bạn đến chưa? Ngỗi chỗ nào?
- Đến rồi! Bạn cứ đi từ ngoài cổng vào lối đi bên phải khoảng 50 mét rồi rẽ trái, đi thêm 30 mét nữa xem bảng ngay gốc cây: Bàn số 35.
- Ok!
Tôi hồi hộp! Tim tôi như sắp vỡ tung....
- Chào anh! Anh có phải là Trần Trung không? Tôi là Ngọc Trầm đây!
Tôi đứng dậy chào! Nhưng cổ tôi bỗng nghẹn ắng lại, không thốt nên lời. Một lúc sau tôi mới ấp úng...
- Dạ... dạ... em... dạ cháu là... Trung!
- Chào cậu! Tôi đến để nhận "nhuận bút" của cậu đây!
Tôi cảm thấy đầu óc quay cuồng, mặt nóng ran như xoa dầu quá liều. Tôi chỉ kịp buông ra hai chữ "xin lỗi" rồi bỏ chạy giống như người bị ma đuổi!






Lê Bá Duy
>> Đọc tiếp…