Mộng liêu trai - chùm thơ Miền Ký Ức

Tranh Internet
MỘNG LIÊU TRAI

 

Người lạc bước một lần trong cõi mộng

Khói sương bay mờ ảo cả khung trời

Hoa bướm trắng dập dìu cơn xao động

Rơi xuống đời là một tiếng chơi vơi

 

Người có thấy 

Trăng đêm này huyễn hoặc

Gió lao xao như gọi cố nhân về

Mà mộng cảnh níu chân người biền biệt

Ta lặng lòng 

chạm cả đáy cơn mê

 

Vội vàng lên mùa đã ngỏ lâu rồi

Đừng để lá xác xơ miền nhung nhớ

Quay về đây ôm con tim vụn vỡ

Đừng để buồn trên mộ trắng bơ vơ

 

Đêm nay nữa màn sương giăng mờ ảo

Hồn ai về theo những ánh trăng loang

Mặt hồ gợn 

cánh hoa sầu ão não

Tay hao gầy 

Rơi xuống vũng thinh không

10/9/2020

 

CÓ DÁNG HÌNH AI TRONG MẮT CON

 

Con trở về thăm lại mảnh vườn xưa

Hương bưởi hương cau

Quyện trong chiều thơm ngát

Nhớ những buổi trưa hè đong đưa 

nghe gió hát

Mẹ hiền hoà ru từng khúc ca dao

 

Mẹ gội đầu cho con bằng trái bồ kết ngạt ngào

Mẹ bảo “ tóc sẽ dài và mượt mà” hơn nữa

Có hạt bụi hư len vào mắt con oà vỡ

Con đổ thừa “chắc tại mùi của bồ kết hơi cay”

 

Đêm hạ oi nồng 

con lại nhớ hơi ấm của bàn tay

Mẹ xoa tấm lưng trần cho các con dễ ngủ

Ngoài kia là ánh trăng cùng muôn vạn vì tinh tú

Có đâu bằng ánh sáng của mắt mẹ đẹp xinh

 

Thời gian trôi như bóng câu 

lướt qua ánh bình minh

Con giật mình 

tóc xanh mẹ nay đâu còn tươi thắm

Bàn tay mẹ cũng mòn chai vì bão giông mưa nắng

Vì tháng ngày cứ đằng đẵng trôi mau

 

Ai 

ai sẽ gội đầu trong những trưa hè thơm mùi bưởi mùi cau?

Ai sẽ xoa tấm lưng trần những đêm trời oi bức

Hạt bụi lại vô tình len vào mắt con buốt nhức

Đâu đó tiếng ru hời của mẹ vọng về đây

 

Con muốn đổi lấy dáng hình mẹ từ trong khói trong mây

Để được nghe mẹ cười trong chiều hè lộng gió

Để lại thấy mẹ quẩn quanh bên bờ giậu nhỏ

Như thuở nào níu tay mẹ hồn nhiên

2020

 

SANG SÔNG

 

Chiều thu ai đốt khói đồng 

Mẹ ôm con sáo sang sông....mất rồi

Cánh chim non lạc giữa trời

Đêm sương cất một vài lời... thở than

 

Mẹ, ai tìm lá diêu bông mà mẹ nỡ sang sông

Con như con sẻ lạc bầy, giữa đồng không trơ trọi

Mắt ngầu đỏ 

thương những ngày tóc rối

Mẹ gỡ sợi buồn bằng năm ngón tay xanh

 

Ngày Cha đi, mẹ cõng con vượt hết cả mùa đông

Vượt qua bão giông 

bằng đôi chân gầy guộc

Con sẻ non nép mình trong vòng tay thân thuộc

Hít căng bụng mình mùi hương tóc yêu thương

 

Bao năm rồi, mẹ con mình cô đơn trên suốt một chặng đường

Mẹ- cánh cò gầy hao chở che con trong những ngày gió lốc

Con- mảnh ghép mồ côi nhưng không hề bật khóc

Dẫu miệng đời đầy lắm những thị phi

 

Mẹ, bên kia sông mẹ có được những gì

Khi một ngày tàn thu mẹ bước sang chiếc cầu hạnh phúc

Con sẻ non trơ mắt nhìn những ảnh hình thân thuộc 

Đang từng ngày thay thế nổi cô đơn

 

Con đau lắm mà đâu thể dỗi hờn

Bữa đói bữa no

qua những ngày đơn lẽ

Người ta có thương đâu, khi con chỉ là con ghẻ

Mẹ theo chồng

mùa đông lạnh lắm không?

 

Ngày mẹ ôm con sáo nhỏ sang sông

Ai cất lên một câu oán hờn....da diết

Giữa đêm thu chỉ còn trơ con sẻ non rũ riệt

Nghe điệu buồn nức nở... mẹ... mẹ ơi...!

 

Ầu ơ... một hai ba bốn miếng ngon

Dượng ghẽ ăn hết để con nhịn thèm..

24.09.2018

 

 

 

 

Miền Ký Ức


>> Đọc tiếp…

Chỉ còn đông lạnh - chùm thơ Miền Ký Ức

CHỈ CÒN ĐÔNG LẠNH 

 

Đêm trở giấc 

một đoá quỳnh vừa rụng

Nổi buồn - ngưng trên vách - vọng âm buồn

Ngoài xóm vắng ngọn đèn vàng chờn chợn

Oán hờn gì mà như nỉ như non

 

Như sương khói như chập chờn ẩn hiện

Bóng thời gian vẽ lên mắt vết đời

Ai ở lại ai buông lời bội ước

Ai rạc lòng ôm ngày tháng chơi vơi

 

Con trăng khóc

khóc mùa đông lầm lỗi

Giọt vở toang

chìm dưới đáy sông sầu

Người như gió bay vào miền du viễn

Ta đợi chờ hoá đá dấu tình đau

 

Không muốn nhớ 

mà lòng dư nổi nhớ

Tiếng mùa đông gõ nhịp dưới hiên nhà

Đêm lạnh lắm 

thanh âm chừng như vỡ

Dội vào đời thương khát vọng 

bơ vơ

 

Ta không khóc

dẫu tình đau như cắt

Màu thời gian bôi xoá kỷ niệm buồn

Ai ở lại ai tan vào đêm muộn

Ai? 

Nhọc nhằn khâu vết cứa trong đêm

5/12/2019

 

TÌNH CHẾT THEO MÙA THU

 

Nghiêng vai từ tạ mùa thu cũ

Trần gian sót lại mảnh trăng gầy

Nổi nhớ vàng như màu lá rũ

Hong buồn trên những phiến thơ bay

 

Anh đi để lại miền ký ức

Em mơ...

tiền kiếp chẳng quay về

Nét son đã nhạt màu nước mắt

Em còn vạt nắng cháy cơn mê

 

Anh chạm vào em một cuộc tình

Rã rời em khóc với canh thâu

Em chạm vào anh điên hay tỉnh

Mà buồn như thể một trời ngâu

 

Là anh không níu mùa thu đó

Không giữ tình em giữ sợi buồn

Không về buộc lại lời thơ vỡ

Nên hồn đoạ lạc giữa mông mênh

 

Anh ơi sợi nhớ chưa hoang phế

Trầm luân một cõi đoạ đày nhau

Thương nhau sao vùi vào dâu bể

Sao để tình rơi trong đớn đau

 

Anh ơi sớm nay hồn giãy chết

Trong vũng đời đang quá 

Nghẹn ngào

Lời thơ cũng chết thôi là hết

Hẹn người xây lại mộng ...lai sinh

9/92019

 

KHÔNG ĐỀ

 

Anh thả rơi lời từ biệt muộn màng vào nổi nhớ tháng mười hai

Để một khoảng chênh vênh không vừa câu thơ dang dở

Con chữ xốn xang 

trong tiết trời cứ bàng bạc nhớ

Môi hôn thuở nào không lấp nổi cái lạnh mùa đông

Anh đem lời tạ từ 

vứt vào những ký ức mênh mông

Cho trời say

cho đất say

Cho dòng đời ngã nghiêng chới với

Tháng 12 còn lại gì ngoài con tim sai lối

Duyên nợ gì như thể mộng phù vân

Anh mang theo mùa xuân chỉ còn vài con nắng sắp tàn

Rụng 

tả tơi 

Bên bậc thềm lênh loang màu cỏ úa

Ai vẽ lên nền trời mênh mang những hình hài dang dở

Như câu hát buồn vang vọng khúc từ ly

Tháng mười hai Ngọn cỏ bơ vơ không thể níu bước người đi

Trời miên man

đất miên man

Chòng chành bài thơ cuối

Em ôm ấp giấc mơ trong vuông đời chật chội

Say

để rồi chếnh choáng cuộc tình tan

17/12/2019

 

MÙA ĐÔNG VẮNG 

 

Thu sắp tàn, đông lặng lẽ ghé qua

Sương giăng xám mảnh trăng ngà hiu hắt

Mưa

Thêm lạnh trái tim người đơn độc

Mái hiên buồn

 Loang loáng bóng trăng trôi

 

Ta trở về khoảng tối của cuộc đời

Đêm thinh lặng vỗ về cơn mộng mị

Ru bình yên sau ngày dài hoang phí

Chẳng có người nghe kể chuyện vu vơ

 

Tự ru mình sau mấy cuộc đợi chờ

Tự giữ ấm khi mùa đông giằng xé

Tự ôm ấp trái tim nhiều đơn lẽ

Tự yêu mình khi bóng ngã hoàng hôn

 

Hơn một lần ta muốn được người thương

Muốn khờ dại trong men tình chới với

Ôi đàn bà với khát khao lầm lỗi

Tự giam mình trong dục vọng điêu linh

 

Chuốc say mình với bao chén ngôn tình

Cười nghiệt ngã trong vũng đời đơn tối

Muốn điên loạn xé toang bao nông nổi

Rồi giật mình

Ta có thật là ta

 

Về đi thôi hỡi khao khát mù loà

Đông đã đến và thu tàn ngoài cửa

Mặc thêm áo tô son môi cho đỏ

Lau mi buồn, ta bước tiếp

Ngày mai...!

26/10/2020

 

 

 

 

Miền Ký Ức

>> Đọc tiếp…